⬅ Trước Tiếp ➡

Tất cả sự tức giận của Lâm Mặc Bạch đều phát tiết lên người Nguyễn Tình, cho nên lúc nãy ánh mới lạnh lùng vô tình như thế.
Anh đứng đó một lúc lâu, khuôn mặt thâm trầm, đến khi bình tĩnh hơn mới đi về phía phòng tắm, cởi bỏ áo tắm dài một lần nữa, vặn vòi hoa sen lớn nhất, nước lạnh tùy ý chảy từ đầu xuống chân, dập tắt đi ngọn lửa nóng bỏng trong cơ thể, cũng làm mềm côn thịt cứng rắn đang dựng thẳng.
Chỉ là dòng nước chảy xuôi qua ngón tay anh, chảy đến nơi còn sót lại dâm dịch cùng hơi thở của Nguyễn Tình, lòng bàn tay theo bản năng mà vuốt ve.
Giống như là, muốn giữ lại ...
Lâm Mặc Bạch trằn trọc suốt một đêm.
Thân hình Nguyễn Tình thành thục quyến rũ cứ ở trong đầu anh không vứt đi được, ngay cả nằm mơ cũng thấy.
Cảnh tượng sáu năm trước anh cùng Nguyễn Tình yêu đương vụng trộm trong trường học lại hiện lên, chỉ là cảnh trong mơ không phải thân hình mảnh khảnh non nớt của thiếu nữ, tiểu huyệt kiều diễm ướt át, mà là Nguyễn Tình của hiện tại, hoàn toàn thành thục, sáng lạn nở rộ.
24 tuổi, đúng độ tuổi rực rỡ nhất, vừa thanh thuần lại vũ mị.
Càng không nói đến bầu vú một tay không nắm hết kia, hai chân thon dài trắng nõn, còn có quần chữ T làm người ta tràn ngập dục vọng tình thú... Không có chỗ nào là không cầu dẫn cùng kích thích.
Thậm chí khiến Lâm Mặc Bạch ...Mộng tinh.
Một người đàn ông thành thục, thế nhưng lại giống như thiếu niên vừa nếm trải tự vị tình dục mà mộng tinh.
Lâm Mặc Bạch tức giận đến mức toàn bộ quá trình này khuôn mặt anh luôn đen lại, một cỗ tức giận không chỗ nào phát tiết.
Anh đột nhiên đẩy cửa đi ra ngoài, muốn đuổi Nguyễn Tình đi cho hả giận.
Cho đến khi anh nhìn thấy phòng khách trống rỗng, không có bóng dáng của cô.
Chẳng lẽ là còn ở trong phòng?
Lâm Mặc Bạch lập tức đi mở cửa phòng dành cho khách, nhưng vẫn không thấy bóng dáng Nguyễn Tình.
Cuối cùng, anh thấy trên bàn phòng bếp có bữa sáng đã được chuẩn bị xong, còn có một tờ giấy Nguyễn Tình lưu lại.
"Mặc Bạch, cảm ơn anh đã cho em ở lại, bữa sáng em đã làm xong, anh đừng quên ăn Nguyễn Tình."
"Hừ."
Lâm Mặc Bạch nhìn tờ giấy hừ lạnh một tiếng, cô đây là muốn làm cô gái hiền lành sao? Thế thì cũng phải xem anh có đồng ý hay không.
Cuối cùng, bữa sáng nóng hổi cùng tờ giấy kia, tất cả đều bị ném vào thùng rác.
Nhưng khi Lâm Mặc Bạch quay lại nhìn quanh nhà, một tầng màu xám trắng, trang trí đơn giản theo phong cách Bắc u, cùng ngày thường không có gì khác nhaụ
Nguyễn Tình đã xoá đi dấu vết xuất hiện của cô, thậm chí áo sơ mi trắng hôm qua cũng được giặt sạch sẽ, không còn một chút hơi thở trên người cô.
Phòng ở rất lớn, rất yên tĩnh, nhưng cũng rất quạnh quẽ.
Trong lúc nghe cấp dưới báo cáo, Lâm Mặc Bạch miết nhẹ lòng bàn tay phải, vẻ mặt có chút mất tập trung, nhưng anh vẫn nghe hết nội dung không sót một chữ nào, sau đó tổng kết lại bài phát biểu, anh lớn tiếng phê bình rồi lập tức chỉ ra sai lầm của bản kế hoạch đã được cấp dưới chuẩn bị kỹ lưỡng.
"Lấy về rồi làm lại." Lâm Mặc Bạch lạnh lùng ra lệnh.
"Vâng, Lâm tổng, tôi lập tức đi làm ngay." Cấp dưới kinh sợ nhanh chóng bỏ chạy, không muốn ở lại đây làm bia đỡ đạn.
Bởi vì tất cả mọi người đều cảm nhận được gương mặt vô cảm giống như mọi khi của Lâm Mặc Bạch đã không còn, thay vào đó là sự tức giận.
Tại sao lại tức giận, người nào có thể làm anh giận dữ như vậy, điều này không một ai có thể biết được.
Toàn thân anh phát ra khí lạnh, khiến người khác run sợ.


⬅ Trước Tiếp ➡