Mạc Đình Quân haha cười, bộ dạng thuần khiết vô tội rơi nước mắt, cô lại còn giả bộ, giả bộ cũng thật giỏi. Anh lập tức rút ra hai ngón tay, Mạc Đình Quân nâng người dậy, cởi ra quần ngủ lôi ra gậy th*t vừa thô vừa dài, Lăng Nhữ Y mơ màng nhìn trần nhà, nâng đầu dậy đã thấy một vật thô to trước mắt.
Hình ảnh Hạ Tình ngồi trên người anh nhúng nhảy hôm đó xoẹt qua trong tâm trí, Lăng Nhữ Y giật mình, vội lùi người vào trong góc giường. Mạc Đình Quân không để cô thoát, anh nắm lấy chân cô, tuột hết vải vóc trên người cô.
"Không... Đình Quân..."
"Anh đừng vậy mà..."
"Ách... Đừng mà..."
Lăng Nhữ Y tay chân loạn xạ ngăn cản, nhưng anh vẫn rất thuần phục cởi bỏ hết quần áo trên người cô, phút chốc đã trần trụi, Mạc Đình Quân nhìn cô dưới thân, không một mảnh vải gợi cảm diễm lệ, làn da trắng hồng mềm mại, hai đồi nhũ bị phá đỏ ửng cứng ngắc nhô lên, cô xinh đẹp như tranh tượng tạc, thoáng chốc khiến cho anh bị ngợp. Anh lắc nhẹ đầu thoát khỏi choáng ngợp xinh đẹp, tách hai đùi nâng lên thành chữ M, u hoa xinh đẹp thần bí lộ ra, nơi chưa từng có ai chạm qua.
Mạc Đình Quân cầm lấy cự long to lớn, đặt trước u hoa khô hạn, Lăng Nhữ Y mở to mắt, gương mặt trắng bệch, bàn tay túm lấy tay anh run rẩy, la ba lấp bấp.
"Không được vào... Đình Quân anh không được vào..." Cô căng thẳng, lắc đầu dữ dội, anh và cô đúng là đã kết hôn được ba năm. Nhưng rõ ràng anh chán ghét chạm vào cô, vì sao lúc này lại muốn chạm vào, cô không có chuẩn bị nào cả, cô hoàn toàn chưa chuẩn bị cho việc này.
To lớn như vậy làm sao có thể nhét vào nơi kia, nơi kia đừng nói đến to như vậy, hai ngón tay vừa rồi cũng đủ khiến cô đau điến, nếu nó đi vào...
Không, sẽ chết, sẽ chết!
Lăng Nhữ Y cắn chặt răng, cả cơ thể căn cứng lắc lắc đầu, nước mắt vấy ra trên gương mặt "Không vào được... Không thể..."
Mạc Đình Quân phì cười, dí y đầu vào trước miệng hoa khô, không biết nữ nhân này trước đây có được đào tạo qua lớp diễn xuất nào không, dáng vẻ lúc này quả thật khiến anh có một chút tin tưởng thanh bạch của cô. Nhưng kẻ tham lam ích kỷ như cô, làm sao có thể thanh bạch đến hôm nay.
Mạc Đình Quân khinh thường, dồn lực xuống thắc lưng, gậy to hướng thẳng vào miệng hoa một thúc đâm vào. Y đầu nhét vào bị tầng mỏng manh ngăn chặn, Lăng Nhữ Y mếu máo, hai tay bấu chặt thành quả đấm nấc ra tiếng khóc.
"Ực... Huhu... Không được... Không được..."
Mạc Đình Quân nhíu mi tâm, chật hẹp đến kinh hồn, anh trừng mắt hít thở một hơi, đút vào chắc chắn rất sung sướng, bất ngờ thứ ba giành cho Mạc Đình Quân hôm nay. Anh nắm lấy hông, mặc kệ Lăng Nhữ Y đau đến nức nở, cố gắng đè nặng hạ thân nhất quyết đâm vào.
"Aaa... Đừng mà... Hức... Anh... Anh đừng vào nữa..." Lăng Nhữ Y đạp loạn trên giường, hai nắm đấm không có lực vung lung tung vào không khí. T????a????g gì mà ha???? ha???? thế ++ T???? uMT????????????????????.???????? ++