⬅ Trước Tiếp ➡
“Chợ rau cách đây không xa, đi qua vài phút là tới, để tôi dẫn cô đi qua đó.”
Khang Chí Viễn hành động chẳng mấy chốc, lập tức dẫn Nguyễn Tinh Hà ra khỏi cửa.
Khang Chí Viễn có đôi ͼhân dài nên đi đường quá nhanh, chỉ tɾong chốc lát đã ngay lập tức cách xa Nguyễn Tinh Hà hơn mười mét.
Nguyễn Tinh Hà cũng không giận, cô vẫn có thể thấy được anh từ nơi này, quả nhiên Khang Chí Viễn không có kinh nghiệm ở chung với phái nữ.
Anh không biết tốc độ đi đường của nam và nữ không giống nhau, còn không biết chu đáo chăm sóc cho con gái.
May mà chợ rau không xa, chẳng mấy chốc đã tới nơi.
"Chí Viễn, buổi tối anh muốn ăn cái gì?" Nguyễn Tinh Hà ngẩng mặt lên, đôi mắt của cô nhìn thẳng vào mắt Khang Chí Viễn, dịu dàng hỏi.
Nguyễn Tinh Hà chỉ có một mét sáu mươi lăm, xem ra chiều cao ít nhất của Khang Chí Viễn cũng phải từ một mét tám mươi lăm trở lên, lúc nói chuyện với anh cô phải ngẩng đầu lên mới nói chuyện được.
Nhìn hai bên má lúm đồng tiền như hoa của cô ở trước mặt, Khang Chí Viễn cảm giác cổ họng khô khốc, yết hầu không khỏi trượt lên xuống, trên mặt ấm lên.
Anh lập tức làm bộ không thèm để ý nói "Tôi ăn gì cũng được cả, cô làm cái gì thì tôi ăn cái đó.”
Nguyễn Tinh Hà cười rộ lên, lộ ra hai bên khóe miệng nho nhỏ, trông có vẻ vô cùng xinh đẹp.
“Anh tốt quá ”
Khang Chí Viễn không chịu nổi việc cô dùng giọng nói ngọt ngào như vậy cười nói chuyện với anh, vội vàng quay đầu đi.
“Cô muốn mua cái gì thì mua đi, chỗ tôi có tiền.”
Nguyễn Tinh Hà xua tay "Không cần, trên người tôi còn có chút tiền, hẳn là đủ rồi.”
Chợ rau đầu thập niên tám mươi không có quầy hàng cố định, các tiểu thươռg tự mình dùng khung, rổ, một miếng vải cũ, thậm chí báo chí để lót rồi chiếm cứ một chỗ, đặt đồ ăn mình muốn bán ở phía trên, sau đó ngay lập tức bắt đầu bán.
Nguyễn Tinh Hà tỉ mỉ hỏi giá, đầu thập niên tám mươi, đồ ăn thật đúng là tiện nghi, tiện nghi đến mức để cho cô cảm thấy đây chính là trò chơi bán đồ của mấy đứa con nít.
Chỉ là ban đầu Nguyễn Tinh Hà muốn mua thịt nhưng gặp chút phiền toái, thời đại này còn cần vé để mua thịt, người ta xếp hàng rấtdài để mua.
Nguyễn Tinh Hà bất đắc dĩ nói "Quên đi, sáng mai em sẽ đến xếp hàng sớm một chút, hôm nay ăn chay trước đi.”
Khang Chí Viễn thấy vẻ mặt thất vọng của cô, có chút muốn cười.
Định bỏ cuộc như vậy sao.
⬅ Trước Tiếp ➡