⬅ Trước Tiếp ➡
“Tôi không thích đồ vật xấu xí, chữa khỏi mặt cho anh, ít nhất mỗi ngày nhìn thấy thì cảnh đẹp ý vui một chút.” Hòa Đinh lạnh lùng nói.
“Ý của tôi không phải như vậy, ý là vì sao cô không để tôi tự sinh tự diệt?” Lãnh Quân Trì nhớ rõ nơi này hình như là núi Cách Ly. Nói về núi Cách Ly anh vẫn biết một số tin đồn, nghe nói những người ở nơi này đều rất tàn khốc, giết người lấy máu đều là chuyện thường.
Mà đêm qua, không phải Hòa Đinh đã làm như vậy sao.
Ánh mắt Hòa Đinh trở nên hơi cổ quái, ánh mắt càng lạnh nhạt như lưu ly, cô càng thêm khó hiểu nhìn thoáng qua Lãnh Quân Trì, cay nghiệt nói “Thân là quyển sủng, không nên hỏi thì đừng hỏi ”
Dứt lời, Hòa Đinh đóng cửa đi ra ngoài.
Lãnh Quân Trì không biết mình đắc tội với cô ở đâu, đôi mắt hung ác nham hiểm như chim cắt đầy vẻ bất đắc dĩ, nhưng mà cô vừa mới nói “Quyển sủng”, là có ý gì?
Quyển sủng? Chẳng lẽ là sủng vật nuôi nhốt sao?
Anh đường đường là tổng tài của Đế Quốc, vậy mà trở thành sủng vật của Hòa Đinh, nói ra không chừng sẽ làm cho người ta chê cười thành cái dạng gì.
Anh không cam lòng liếm liếm môi, thế nhưng tính mạng đang nằm ở trong tay người ta, chỉ có thể xem tình hình trước rồi nói saụ
Lúc Hòa Đinh trở lại phòng phẫu thuật, trong tay bưng một bát cháo, chuẩn bị đút cho Lãnh Quân Trì.
Lãnh Quân Trì nhìn bát bột nhão, khàn giọng hỏi “Mặc dù tôi xác định tạm thời cô sẽ không giết tôi, nhưng đây là cái gì?”
“Cháo.” Hòa Đinh rất thương tiếc lời nói của mình, chỉ cho anh một chữ.
“Đây là cháo?” Lãnh Quân Trì cảm thấy Hòa Đinh đang nói đùa với mình, anh hít sâu một hơi hỏi lại “Dùng làm gì?”
“Ăn.” Chẳng biết tại sao, Hòa Đinh luôn tích chữ như vàng khi trả lời câu hỏi thông thường này.
Lãnh Quân Trì tỉ mỉ đánh giá cô, giống như phát hiện manh mối, thật lâu sau mới nói “Hòa Đinh, có phải cô không biết nấu cơm?”
Bàn tay cầm thìa của Hòa Đinh hơi run lên, hàn ý lạnh như băng lần nữa lan tràn ra trong đôi mắt, cô múc một thìa cháo lớn rồi hung hăng nhét vào trong miệng Lãnh Quân Trì, cả giận nói “Anh đừng ăn nhiều, quá béo ảnh hưởng hình dáng ”
Dứt lời, cô đổ cháo trong bát vào bồn rửa tay, tất cả cháo đều bị cuốn vào cống thoát nước, sau đó vứt bát xuống, trực tiếp rời đi.
Lãnh Quân Trì thật vất vả nuốt xuống cháo trong miệng, vô cùng vô cùng mặn, từ chuyện này anh rút ra một kinh nghiệm, đó chính là ngàn vạn lần không được trêu chọc phụ nữ, đặc biệt những người phụ nữ lạnh lùng xinh đẹp và giỏi giang nhưng lại thiếu kiến thức thông thường giống Hòa Đinh này, nếu không sẽ chết rất thê thảm.
Ngày hôm sau, Lãnh Quân Trì bị tiếng va chạm rất lớn đánh thức.
Hòa Đinh bắt từ bên ngoài được hai người hoang, bước vào, bọn họ bị dây thừng trói chặt, cô dùng chân hung hăng đá về phía hai người, hai người kia vừa vặn đụng vào chân bàn phẫu thuật, bọn họ bị bịt miệng, sợ tới mức run lẩy bẩy.
Lãnh Quân Trì chậm rãi mở mắt, nghiêng đầu nhìn hai người kia, lại nhìn Hòa Đinh, đang ngồi trước kính hiển vi không biết đang nghiên cứu cái gì.
“Hòa Đinh, cô bắt bọn họ tới đây làm gì?” Lãnh Quân Trì mở to đôi mắt đào hoa, hơi tò mò hỏi.
Hòa Đinh hạ kính hiển vi xuống, thay đổi môi trường nuôi cấy, lấy một cái mới tiếp tục quan sát, cũng không ngẩng đầu nói “Bọn họ là dùng để cấy da cho anh, tôi xem có bài xích không, nếu như không có, lập tức có thể tiến hành giải phẫụ”
Lời vừa nói ra, không chỉ Lãnh Quân Trì mà ngay cả hai người kia sắc mặt ai nấy cũng rất khó coi. Bọn họ dùng vẻ mặt cầu xin nhìn Lãnh Quân Trì, giống như là đang cầu cứụ
⬅ Trước Tiếp ➡