⬅ Trước Tiếp ➡
Tam Tự Kinh là “tài liệu vỡ lòng truyền thống của Trung Quốc”. Trong các tác phẩm kinh điển của Trung Quốc cổ đại, "Tam Tự Kinh" là một trong những cuốn sách dễ hiểu nhất. Tam Tự Kinh lấy tài liệu điển hình, bao gồm văn học, lịch sử, triết học, thiên văn địa lý, nhân luân nghĩa lý, trung hiếu lễ nghĩa…v..v.. của văn hóa truyền thống Trung Quốc, mà tư tưởng cốt lõi lại bao gồm "Nhân, nghĩa, thành, kính, hiếú. Trong khi đọc thuộc lòng Tam Tự Kinh, liền hiểu được, quốc học truyền thống và những câu chuyện lịch sử, cùng với đạo lý làm người làm việc trong nội hàm câu chuyện.
Hòa Đinh rất nhạy cảm, cô liếc xéo Lãnh Quân Trì cố ý dùng sức kéo một cái, chỉ nghe Lãnh Quân Trì hét lên thê thảm, “A ”
Từng giọt mồ hôi như hạt đậu của anh từ trên trán rơi xuống, tiếng kêu chưa dứt, bên ngoài lại vang lên tiếng sói trụ
“Đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy một người có thể gọi sói tới.” Hòa Đinh tiếp tục khâu lại những vết thương khác, vẻ mặt nghiêm túc nói “Hoặc là anh và chúng nó là đồng loại.”
Lãnh Quân Trì biết Hòa Đinh là đang trả thù, hiện tại người là dao thớt ta là cá. Anh ngậm miệng lại, đôi mắt phượng lộ ra vẻ tính toán lạnh như băng, quân tử báo thù mười năm không muộn, anh nhất định phải làm cho người phụ nữ này đẹp mặt
Trải qua thêm một giờ khâu lại, chân trái Lãnh Quân Trì đã được xử lý xong.
Nhìn đường khâu chỉnh tề, Hòa Đinh rất có cảm giác thành tựu, con ngươi lạnh lùng hơi cong lên, cô chính là như vậy, có sự điên cuồng si mê đối với y học.
Hòa Đinh lấy tay chọc chọc đầu Lãnh Quân Trì, phát hiện ý thức anh hơi mơ hồ, lại nhìn theo dòng máu tươi chảy xuống bàn phẫu thuật, lúc này mới ý thức được bản thân quên truyền máu cho anh.
Chẳng qua người đàn ông này thật sự đã làm cho cô phải nhìn bằng con mắt khác, nếu không phải cô cố ý làm đau anh, thì ngay cả hừ một tiếng cũng không có.
Đi tới kho máu đông lạnh một bên, khi cô làm xét nghiệm máu cho Lãnh Quân Trì, phát hiện nhóm máu của anh là nhóm máu A, tìm kiếm một lúc lại nhớ ra lần trước vì nghiên cứu dung hợp máu, nên đã dùng hết rồi.
Cô ra khỏi phòng đông lạnh, cởi khẩu trang và áo phẫu thuật xuống, cầm lấy túi đựng máu sạch sẽ và ống tiêm bên cạnh rồi đi ra ngoài.
Lãnh Quân Trì chỉ nghe thấy tiếng mở cửa và đóng cửa, anh hiện tại ngay cả sức lực nhân cơ hội chạy trốn cũng không còn.
Năm phút sau, anh nghe thấy bên ngoài truyền đến tiếng hét thê thảm, tiếng hét giống như vô cùng thống khổ, nhưng lại không biết rốt cuộc bên ngoài đã xảy ra chuyện gì.
Chờ một lúc, bên tai lại truyền đến tiếng mở cửa rồi đóng cửa, Hòa Đinh mang theo khí lạnh đêm khuya đứng ở bên cạnh anh, đem hai túi 400cc máu treo trên giá truyền dịch, sau đó lấy kim tiêm thô lỗ đâm vào trong mạch máu của anh.
Lãnh Quân Trì rên ɾỉ một tiếng, giọng khàn khàn hỏi “Cô đi làm gì rồi?”
“Tìm người hiến máu miễn phí.” Hòa Đinh cầm khăn lau bắt đầu dọn dẹp bàn phẫu thuật.
Những âm thanh vừa rồi kia cũng không giống như là hiến máu miễn phí, anh liếm liếm đôi môi khô khốc, “Máu này sạch sao?”
Nơi này là núi sâu rừng già, người nơi này ăn đồ ăn cũng chẳng giống với bên ngoài, anh tự nhiên hơi lo lắng.
“Yên tâm không chết được.” Hòa Đinh không để ý tới anh nữa, im lặng dọn dẹp.
Lãnh Quân Trì cũng vì thể lực cạn kiệt, mê man nằm trên bàn phẫu thuật.
Sau khi Hòa Đinh dọn dẹp bàn phẩu thuật sạch sẽ, lại dùng khăn lông nóng ấm lau qua thân thể cho Lãnh Quân Trì, sau đó đắp lên người anh một tấm thảm trắng rồi rời khỏi phòng phẫu thuật.
Lúc Lãnh Quân Trì tỉnh lại, phát hiện sắc trời ngoài cửa sổ sáng ngời, tiếng lá cây xào xạc, dưới ánh sáng loang lổ, một bóng dáng xinh đẹp đứng ở trên ban công, giống như là đang nói chuyện cùng người dưới lầụ
⬅ Trước Tiếp ➡