“…… Mẹ nó ”
“Oan gia ngõ hẹp, con mẹ nó.”
“Anh Viễn……”
Tần Viễn quay đầu nhìn Lý Thành Công một cái, nhún nhún cười nhìn anh.
Trường học, tầng một.
Diêm Chính chắp tay sau lưng khoan thai đi qua đi lại, cuối cùng, đột ngột dừng trước mặt Nhiêu Lệ, trầm giọng hỏi “Họ tên, tuổi, lớp.”
Nhiêu Lệ trong lòng hối hận, giọng nức nở “Chủ nhiệm Diêmnannan”
“Trả lời vấn đề.”
“Lớp 10 8, Nhiêu Lệ.”
“Đi làm gì?”
“Em em em……” Nhiêu Lệ không có chút kinh nghiệm nào trong chuyện này, mắt nhìn một hỏi một đáp như phạm nhân bị tra hỏi, giọng nói lập tức nức nở, “Chủ nhiệm em biết sai rồi, lần sau không dám nữa.”
“Còn có lần sau? ” Diêm Chính xanh mặt trừng mắt liếc cô ấy một cái, ánh mắt lại nhìn một vòng đám người Tần Viễn, nhìn thấy dáng vẻ họ đều là lợn sống không sợ nước sôi, lập tức tức đến điên đầu, lại răn dạy Nhiêu Lệ, “Ai bảo em đang êm đẹp lại đi theo họ học hư? Em có điều kiện như người ta không? Cha mẹ em có đảm bảo cho em sau khi học xong cấp ba có thể sung sướng không? Tôi thấy em lớn lên rất hiền lành, học cái xấu làm gì, hả? Viết bản kiểm điểm tám trăm chữ cho tôi mai mang lên nộp, nếu có lần sau gọi cha mẹ lên đây ”
“Chủ nhiệm ”
“Nghe thấy không?”
Nhiêu Lệ vừa khóc vừa kéo “Biết rồi ạ.”
“Trở về học đi.”
Diêm Chính dứt khoát lưu loát giải quyết cô, mới đưa ánh mắt dừng trên người mấy người khác.
Chân Minh Châu ngửa đầu nhìn anh, cười đến vẻ mặt sáng lạn “Chủ nhiệm văn em không tốt, hay là trực tiếp gọi phụ huynh đến đi?”
“Phụt ” Mặt khác ba người đồng thời bật cười, không sợ chết mở miệng yêu cầu theo, “Chủ nhiệm văn chúng em cũng không tốt, cũng trực tiếp gọi phụ huynh đi.”
“……” Diêm Chính tức giận đến nói không ra lời.
Tình huống nhà mấy vị tổ tông này ông hiểu rõ. Hai người nhà họ Tần kia không bao giờ tới, bí thư nhỏ không để cá chạch trong mắt. Ba nhà khác cũng khỏi phải nói, lời nói đã rõ, chiều hư con, trường học chịu trách nhiệm, dạy dỗ thật tốt.
Nhìn một cái, mấy vấn đề kia cũng liên quan đến trường học
Diêm Chính nghiêm mặt “Đều viết bản kiểm điểm tám trăm từ cho tôi, mai đọc trước toàn trường.”
“A?”
“A cái gì mà a?” Ông quát chói tai một tiếng, xụ mặt lại nói, “Đừng cho là tôi không biết tính toán trong đầu các em. Không sợ phải không?”
Trước mặt ông bốn người cúi đầu cười.
Trời cao cho bọn họ một ông thầy tốt, nhưng không phải không sợ sao?
Diêm Chính cũng thật sự tức giận đến mức muốn ngất đi, hơn nửa ngày, đổi lời nói thấm thía, thương lượng nói “Đến đây đến đây, các em quậy phá tôi không quản. Quậy một chút, không được mang học sinh khác ra ngoài học hư Không phải mỗi người các người đều có người thầy tốt như vậy sao ”
Giọng nói rơi xuống, ông trừng mắt nhìn Chân Minh Châu hỏi “Nghe có hiểu không?”
Chân Minh Châu cao giọng đáp “Báo cáo chủ nhiệm, biết rồi nannan”
Diêm Chính đối với cô trắng đen không rõ, đôi mắt lóe sáng, thở dài, lười lãng phí nước bọt, bàn tay vung để bọn họ đi.
Lớp 12 1.
Trong lớp học yên tĩnh bật ra tiếng cười.
Buổi chiều hai tiết của họ đều là tiết tự học, giáo viên vào một lúc rồi gì, bọn cũng là học sinh tự giác, trong phòng yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi.
Diêm Chính lớn giọng dạy dỗ người, nhưng không giống buổi sáng, động tĩnh trước sau vẫn bị bọn họ nghe rõ, đương nhiên còn có người nghĩ đến thông báo kia của Chân Minh Châu, vừa làm bài vừa cười nhẹ nói “Cô gái kia đúng là thú vị."
Còn không phải sao?
Tươi tắn, linh động, đàng hoàng, giọng lanh lảnh như tiếng chim sơn ca.
Lớp 12 việc học nặng nề, cuộc sống hàng hàng ngày của bọn họ tẻ nhạt như nhau, thình lình nhảy ra chút chuyện như vậy, đúng là làm người nuồn cười. Sau một lúc, lại có người nhỏ giọng nói “Nghe nói lúc ăn trưa có náo nhiệt mới, cô bé xinh đẹp này không lễ phép với lớp trưởng của chúng ta chút nào.”
“Ha, sao lại thế, nói nói, nói nói.”
Rất nhamh, một màn ở quán nhỏ bán cơm trở thành đề tại nổi bật, bị vài người thêm mắm thêm muối, làm nhiều người bật cười, thấp giọng nói lấy ánh mắt trêu đùa nhìn Trình Nghiên Ninh, thật đáng tiếc, gương mặt của lớp trưởng vẫn lạnh lùng, thậm chí nói đùa còn bị ánh để ngoài tai.
Hàng phía trước, Chân Minh Hinh đang viết bài, thu hồi tầm mắt.
Tống An Như bên cạnh nhìn cô ta một cái, nghĩ đến chuyện sáng nay sắc mặt cô không vui, sáng suốt không có mở miệng, chỉ khẽ cười trong lòng.
Chắc là tính cách học thần không tốt như bạn học Nhạc
Tiết tự học buổi tối.
Chân Minh Châu cắn nắp bút, vẻ mặt đau khổ ấp ủ cảm tình viết kiểm điểm.
Vở xé mấy tờ giấy, một dòng chữ cô còn chưa viết được, cô ngồi nghiêng hàng bị động tĩnh trước mắt hấp dẫn.
Không hiểu khi nào Lý Thành Công đổi vị trí ngồi sau Nhạc Linh San, giờ phút này nằm bò nửa người lên bàn, đê tiện làm nũng “Bạn học Nhạc giúp mình một chút đi.”
Nhạc Linh San ngồi thẳng người, hơi hơi nghiêng người, nhỏ giọng nói “Mình thật sự không biết viết kiểm điểm, không giúp được cậụ”
“Thành tích môn ngữ văn của cậu tốt như vậy, văn nhất định không tồi ”
Nhạc Linh San khóc không ra nước mắt “Nhưng mình thật sự chưa từng viết kiểm điểm bao giờ, không lừa cậu đâụ”
“Mẹ nó Lý Thất Bại cậu đúng là không biết xấu hổ ” Chân Minh Châu ngồi ở tổ một bàn thứ ba, cách vị trí tổ hai bàn thứ nhất của Lý Thành Coing không xa, nghe cuộc nói chuyện của hai người không sót một chữ, Tống Tương Tương trừng mắt không tưởng tượng được mà phun trào.
Tiết tự học buổi tối Tống Tương Tương có đến, vẫn ngồi vào vị trí, hữu khí vô lực mà nói “Muốn nói về mặt mũi không đuổi kịp em gái.”
Chân Minh Châu người này trời sinh đồng tình nhỏ yếu, mắt nhìn thấy người ta nhẹ nhàng từ chối, cầm quyển sách trong tay, dùng sách chọc Sử Hiểu Tuệ trước mặt Tống Tương Tương, bất mãn nói “Này, lớp phó, bạn học bên phải cậu đang quấy rối nữ sinh đó, mặc kệ sao?”
Sử Hiểu Tuệ “……”
Cô ta quản được sao?
Sử Hiểu Tuệ ngồi im như tùng, bất động.
Chân Minh Châu âm thầm mà chửi một tiếng, vừa lúc đối diện với ánh mắt của Lý Thành Công.
Cô đọc khẩu hình “Không nannan có nannan mặt nannanmũi”
Lý Thành Công cũng đọc khẩu hình “Cậu nannan muốn nannan quản nannanà ”
Chân Minh Châu suýt nữa cầm sách trong tay ném qua, may mà Lý Thành Công nhanh chóng giơ tay lên đầu làm động tác ngừng chiến, để tráng khỏi đại chiến trong lớp học. Ngay sau đó, Lý Thành Công không đề cập tới chuyện kiểm điểm, đổi thành khiêm tốn hỏi bài.
Cô gái Nhạc Linh San này chất phác chăm chỉ, còn rất thành thật, sau khi anh thay đổi cách quấy rầy, nghiêm túc nói về bài tập giúp anh.
Chân Minh Châu ngơ ngác mà một lúc, giống như suy nghĩ gì đó hỏi Tống Tương Tương “Này, cậu nói xem nếu mình cũng lấy bài đi hỏi Trình Nghiên Ninh thì sao?”