Chương 2
Hà Ánh Đồng thở dài một hơi, "Để tớ giới thiệu cho cậu một chỗ này, một người bạn của khách hàng bên tớ đang cần tìm người giúp việc, chỉ là nghe bảo tính khí của người đó có hơi kỳ quái."
"Có bao ở không?" Tưởng Uyển chỉ quan tâm đến chuyện này mà thôi.
Hà Ánh Đồng "..."
"Cậu cũng kỳ lạ không kém đâụ" Cô ấy lấy điện thoại di động ra, bấm một dãy số rồi gọi đi, "Có bao ở hay không đợi tớ hỏi đã."
"Được." Tưởng Uyển nói xong, chân thành mà nói với Hà Ánh Đồng, "Cảm ơn cậụ"
"Không cần cảm ơn." Hà Ánh Đồng xoa nhẹ đôi mắt đang sưng lên do khóc, "Tớ không muốn nhìn thấy cậu, đây là lời nói thật lòng."
"Tớ biết." Tưởng Uyển vẫn mỉm cười.
Hà Ánh Đồng lại nhìn cô một cái.
Lúc Tưởng Uyển vừa tới, tóc cô rất ngắn, hầu như không dài hơn kiểu đầu đinh của đàn ông là mấy, đeo khẩu trang che gần hết mặt, da còn hơi vàng, cả người nhìn qua trông rất tiều tụy và yếu đuối, đoán chừng là không thể làm được việc gì.
Ban đầu, cô ấy cảm thấy khá ghét Tưởng Uyển vì Tưởng Uyển thực sự quá xấu, vốn dĩ không định đồng ý cho cô thuê, nhưng sau đó thấy tay chân của cô nhanh nhẹn, làm việc cũng rất chịu khó nên cũng nhắm mắt đồng ý.
Thời gian trôi qua nửa năm, tóc Tưởng Uyển đã dài ra rất nhiều, da cũng trắng hơn nữa, gương mặt được che sau lớp khẩu trang đó lại vô cùng xinh xắn và thuần khiết, không phải là kiểu con gái xinh đẹp khiến người khác nhìn một lần là phải ồ lên khen ngợi, gương mặt cô là kiểu vô cùng ưa nhìn.
Hà Ánh Đồng lúc đầu còn vui vẻ khen Tưởng Uyển, khen cô càng lớn càng xinh đẹp, cho tới hôm nay, chính mắt nhìn thấy bạn trai của mình làm ra chuyện xấu hổ đó, cô ấy mới nhận ra bản thân đã sai lầm đến mức nào.
============================================================
t
t
Tưởng Uyển tìm tới địa chỉ Hà Ánh Đông cung cấp.
Gọi điện thoại không bắt máy.
Gõ cửa không ai trả lời.
Cô đành ngồi xổm trước cửa chờ, mãi đến một giờ sau, cửa mới mở ra, đằng sau cánh cửa là một người đàn ông cao lớn.
Anh mặc áo thun trắng tinh, phía dưới là quần lửng màu cà phê, lộ ra cẳng chân rắn chắc mạnh mẽ, đầy lông tơ.
Làn da nhợt nhạt, lông mi cong vút, con ngươi đen nhánh không có cảm xúc, trước mắt như có con tằm đang nằm, một dấu vết vô cùng xinh đẹp, làm cho cặp mắt của anh trở nên cực kỳ mê người.
"Dì giúp việc?" Anh giương mắt đánh giá cô, giọng nói và diện mạo của anh không quá phù hợp.
Là kiểu giọng nói rất trầm.
Âm sắc trầm thấp, hơi khàn.
Đặc biệt... Dễ nghe.
Tưởng Uyển trả lời, "Vâng, Hà Ánh Đồng giới thiệu tôi tới đây, xin chào, lần đầu gặp mặt, tên tôi là..."
Cô chưa kịp nói xong người đàn ông đã đánh gãy lời cô, "Phòng ở bên trong, cô tự mình thu dọn, có thể ở lại thì ở, không thể ở thì ra ngoài tự tìm nhà, hợp đồng ở trên bàn, nếu không có vấn đề thì ký, có vấn đề gì thì nhắn tin cho dãy số trên bàn."
"...Được." Tưởng Uyển mỉm cười.
Người đàn ông đã xoay người đi vào.
Tưởng Uyển đuổi theo, đóng cửa cẩn thận mới đổi giày đi vào.
Phòng khách và phòng ở không bừa lắm, chỉ có ít nước trái cây rớt trên sàn chưa kịp lau sạch, khô lại dính nhớp dơ bẩn.