Chương 14
"Xin lỗi..." Tưởng Uyển ngồi dậy, "... Tôi không nên tức giận lung tung với anh, tôi... Hôm nay tôi..."
Nói đến chuyện này, thân thể của cô không nhịn được phát run.
Văn Tẫn an tĩnh chờ cô nói xong.
Nhưng Tưởng Uyển chậm chạp không nói ra, trong bóng tối cô hít sâu một hơi, "Không có việc gì, đều đã qua... Không có việc gì..."
"Tưởng Uyển." Văn Tẫn gọi cô, giọng nói trầm thấp khàn khàn, "Đêm nay cô làm tôi rất để ý, tôi muốn biết, đã xảy ra chuyện gì."
Nước mắt Tưởng Uyển bỗng nhiên rơi xuống.
Cô tủi thân che mặt lại, sử dụng vốn ngôn ngữ rời rạc kể lại cảnh mình thoát khỏi tay Ngụy Kỷ Nguyên, "Xin lỗi anh... Là do tôi quá sợ hãi, cho nên mới... Mới..."
"Đứng lên." Văn Tẫn đứng lên, "Mặc quần áo vào, tôi đưa cô tới cục cảnh sát."
"Không được... Tôi đã đồng ý với Hà Ánh Đồng không báo cảnh sát rồi, tôi..." Tưởng Uyển tức khắc hoang mang lo sợ.
"Cô không hề đồng ý với cô ấy, từ đầu tới cuối, cô cũng đâu hứa là cô sẽ không báo cảnh sát." Lúc nói chuyện trên mặt Văn Tẫn không có biểu cảm, chỉ là cặp mắt đen láy thâm trầm, trong bóng đêm hiện ra vài phần trầm ổn và nội liễm không hợp tuổi, "Đây là có ý định cưỡng gian, chỉ là cưỡng gian chưa thành, nếu Hà Ánh Đồng không xuất hiện, hiện tại cô chính là người bị hại nằm ở hiện trường vụ án, chứ không phải đang ngồi ở đây thảo luận với tôi có nên báo cảnh sát hay không."
Tưởng Uyển bình tĩnh lại, cô lau nước mắt trên mặt, nhìn Văn Tẫn nói
"Tôi muốn báo cảnh sát."
============================================================
t.
t
Từ lúc tới báo án đến khi ra khỏi cục cảnh sát mất tổng cộng hơn hai giờ.
Tưởng Uyển nhắn tin cho Hà Ánh Đồng, sau đó tắt máy, lẳng lặng ngẩng đầu nhìn sao trời.
Văn Tẫn tới cửa hàng tiện lợi mua rất nhiều socola và kẹo nhét vào tay Tưởng Uyển.
"Tại sao lại mua nhiều socola cho tôi thế?" Tưởng Uyển nhận lấy, rồi nói cảm ơn.
Cảnh sát nhân dân phá án cho rằng hai người bọn họ là người yêu, khuyên Văn Tẫn trở về phải an ủi Tưởng Uyển cho tốt, Văn Tẫn nhíu mày hỏi anh ta phải an ủi như thế nào, vị cảnh sát nhân dân kia trừng mắt, vẻ mặt kiểu 'Tên đàn ông này không phải dựa vào mặt tìm bạn gái chứ', sau đó liệt ra vài tuyệt chiêu dỗ bạn gái cho Văn Tẫn.
Chiêu thứ nhất chính là mua đồ ngọt, socola và kẹo.
Văn Tẫn duỗi tay chỉ chỉ cục cảnh sát, "Vừa rồi là vị cảnh sát nhân dân kia bảo tôi mua, anh ta nói làm vậy cô sẽ vui vẻ hơn một chút."
Tưởng Uyển bóc một khối socola nhét vào miệng. Hương vị ngọt ngào tràn ngập khắp khoang miệng.
Cô nhìn bầu trời trên đỉnh đầu, khó có khi khóe môi cong lên nở nụ cười, "Cảm ơn."
"Không cần khách khí, tổng cộng 25 tệ."
1 tệ Trung Quốc = 3.446 tiền Việt
10 tệ Trung Quốc = 34.460 tiền Việt
100 tệ Trung Quốc = 344.600 tiền Việt
1000 tệ Trung Quốc = 3.446.000 tiền Việt
Tưởng Uyển "..."
Cô lấy tiền trong ví ra, cầm 25 tệ đưa cho anh. Lại không nhịn được nghiêng đầu đánh giá anh.
Văn Tẫn rất cao, cái bóng dưới đèn đường bị kéo thật dài, anh cụp mắt, con tằm nằm trước mắt rất sâu, lông mi vừa dài vừa rậm tạo ra một bóng đen trước mắt.
Nửa khuôn mặt ẩn trong bóng đêm, đường cong hàm dưới góc cạnh, lúc ngẩng đầu, yết hầu hiện ra rõ ràng.
Nhìn anh rất bình thường.
Nhưng lại không quá bình thường.