⬅ Trước Tiếp ➡

"Giết các người? Tôi chẳng rảnh làm bẩn tay mình. Đồ nhát chết."
Con dao này bổ vào bàn ăn mà lưỡi dao còn bị mẻ một miếng.
Không thuận tay bằng con dao găm kiếp trước ai đó đã tặng cô.
Thôi cứ tạm dùng vậy.
Kiều Tư Ngọc xách con dao lên lầụ
“Cha… cô ta… cô ta… cô ta lên lầu rồi, cô ta có định chém mẹ và Dao Dao không?”
Kiều Chính Hạo nhìn Kiều Chí Hoành đang thất thần, nhắc nhở một câụ
Không thể trách anh ta hiểu lầm, thực sự là khí thế xách dao lên lầu của Kiều Tư Ngọc quá hung dữ.
Kiều Chí Hoành day day thái dương, hôm qua và hôm nay, Kiều Tư Ngọc đã mang đến cho ông quá nhiều cú sốc, khiến đầu ông đau nhức không thôi.
“Lớn thế này rồi mà có não không vậy?”
Kiều Chí Hoành tức giận mắng Kiều Chính Hạo.
Dù Kiều Tư Ngọc có điên đến đâu cũng không đến mức ra tay sát hại cha mẹ ruột.
Kiều Chính Hạo xoa cổ, nhỏ giọng lẩm bẩm “Cô ta trước đó còn suýt bóp chết con.”
Anh ta từng bị Kiều Tư Ngọc đánh, bị cô bóp cổ, cảm giác ngạt thở đó đến giờ vẫn còn ám ảnh trong lòng.
Lại tận mắt chứng kiến cảnh Kiều Tư Ngọc cầm dao như kẻ điên bổ xuống mẹ mình, anh ta thực sự có bóng ma tâm lý.
Kiều Chí Hoành vốn định đến công ty, nhưng cảm giác đau rát trên mặt nhắc nhở ông rằng hôm nay không thể ra ngoài.
Mang nửa khuôn mặt sưng vù ra ngoài, ông còn cần thể diện không đây?
Tầng ba.
Đỗ Hồng Nguyệt sau khi tắm rửa thay đồ xong, vẫn còn sợ hãi vỗ nhẹ vào ngực.
Kiều Tống Dao nắm lấy tay bà ta, an ủi “Mẹ, em ấy…”
“Đừng nhắc đến nó với mẹ.”
Vừa nghe nhắc đến Kiều Tư Ngọc, Đỗ Hồng Nguyệt lại nhớ đến con dao dí vào cổ mình, nói xong mới nhận ra giọng điệu của mình có phần không đúng.
“Dao Dao, mẹ không cố ý nặng lời với con, thực sự là…”
Đỗ Hồng Nguyệt đầy áy náy nói “Sau này con vẫn nên tránh xa nó một chút, mẹ sợ nó phát điên rồi làm hại con.”
Kiều Tống Dao bỗng đỏ hoe mắt, gương mặt tràn đầy sự giằng xé.
“Mẹ, xin lỗi… nếu không phải vì con, em ấy cũng sẽ không trở nên như vậy.”
Nhìn dáng vẻ của con gái, Đỗ Hồng Nguyệt đau lòng không thôi, ôm cô ta vào lòng an ủi.
“Sao có thể trách con được, tất cả là do con nha đầu chết tiệt Kiều Tư Ngọc kia, con yên tâm, mẹ sẽ bảo vệ con.”
Kiều Tống Dao lặng lẽ rơi nước mắt, ánh mắt ảm đạm “Mẹ, em ấy… trước đây em ấy như thế nào?”
Đỗ Hồng Nguyệt sững sờ.
Trước đây…
Bà ta bỗng cảm thấy mơ hồ, không ngờ mình lại không thể nhớ nổi Kiều Tư Ngọc trước đây là người thế nào.
“Nó trước đây… không hay nói chuyện, cả người lúc nào cũng u ám, ngay cả cha mẹ cũng không gọi. Con đừng để ý đến nó, sau này tránh xa nó ra là được.”
Trước đây, sự tồn tại của Kiều Tư Ngọc trong căn nhà này vô cùng mờ nhạt.
Đôi khi, bọn họ còn quên mất có cô trong nhà.
Kiều Tống Dao không hỏi thêm gì nữa.
Lần đầu tiên cô ta gặp Kiều Tư Ngọc sau khi trở về, quả đúng như lời Đỗ Hồng Nguyệt nói.
Kiều Tư Ngọc không thích nói chuyện, thậm chí còn chẳng gọi ai, dễ dàng bị người khác lãng quên, là một nhân vật bên lề trong gia đình này.
Để thể hiện sự thân thiện, cô ta đã đến phòng của Kiều Tư Ngọc.


⬅ Trước Tiếp ➡