⬅ Trước Tiếp ➡
Cô giống như sợ làm hư bao nên di chuyển càng cẩn thận hơn, giống như đang làm một công việc thủ công.
Lương Thịnh kêu lên một tiếng, nhéo vành tai cô như khích lệ.
Việc này, anh đã tay cầm tay dạy cô hai ba lần.
Thanh Dứu của anh rất thông minh, khóc vài lần liền học được.
Nhưng thật sự quá nhẹ nhàng, còn hơi chậm.
Chờ đeo xong, anh cũng hứng đến cực điểm, xé toạc bộ quần áo sạch sẽ mà cô vừa mặc vào rồi bắt đầu đâm vào bên dưới của cô.
Ra vào không được suôn sẻ cho lắm, hoa huyệt chặt chẽ đến mức khiến anh đau đầu.
Không biết là do cô ghét anh hay là ghét dương vật của anh, cô chưa bao giờ quá ướt át, nhiều nhất tránh không bị thương đã là tốt rồi. Đọc bản dịch đầy đủ nhất tại truyensacfull.com.co nhé mọi người. Ngoài ra mọi người có thể vào fanpage Sắc - Cấm Thành hoặc truyensacfull.com để được cập nhật các truyện cũng như thông báo sớm nhất nha.
Nước nôi có hạn, nên anh chỉ có thể hôn lên môi cô, sau đó đâm vào rút ra.
Khung giường rung lên, sau đó khôi phục lại bình thường.
Sức mạnh biến mất, đã bị cơ thể cô nuốt chửng.
Anh đặt tay cô đang giữ tấm ga trải giường lên trên lưng mình, bắt đầu kích thích vòng eo.
Cô choáng ngợp nhắm mắt lại, dây thanh quản nhờ anh ban tặng, câm lặng đến mức không thể phát ra âm thanh.
"A.. Ư.."
Vô số âm thanh phát ra, khí lực dần dần theo đó mà ra, cái miệng nhỏ nhắn rên rỉ kỳ quái.
Vô cùng thống thiết, và cũng chỉ có anh mới cảm thấy dễ nghe.
Anh nhân cơ hội đụng vào cổ tử cung mỏng manh của cô, nhưng không biết anh chạm đến chỗ nào của cô, cô đột nhiên bật khóc, lông mi ướt hết cả lên.
Mỗi lần làm cô đều là như thế này, nước ở trên còn nhiều hơn nước ở dưới.
"Tiểu Từ", giọng nói của anh mang theo vài phần tiếc hận, "Không thể không đền đáp những gì em đã nợ anh. Tại sao em không học cách để bản thân cảm thấy dễ chịu hơn?"
Anh đã xuất tinh một lần, sẽ không dễ dàng buông tha cô, mỗi lần đều đâm vào toàn bộ, cách lớp áo mưa mà tận hưởng sự co rút của cô.
"Ưm.. Em phát sốt rồi.." Cô không biết mình đã kết tội anh bao nhiêu lần rồi.
Đương nhiên anh biết cô phát sốt, nếu không sao cô có thể nóng như vậy.
"Anh không phải đã tiêm cho em sao?" Giọng của người đàn ông đã nhiễm vài phần tà khí "Đổ mồ hôi thêm một chút cho hạ nhiệt."
Tư thế mặt đối mặt khiến cô không thể thoát khỏi anh, anh nhìn vào đôi mắt mơ hồ của cô, thúc mạnh vào sâu bên trong.
Toàn thân cô đỏ bừng một cách bất thường, thân nhiệt nóng bỏng ôm lấy dục vọng của anh, khiến cho cảm giác đau đớn và vui sướng tăng lên gấp đôi.
Đây không phải là lần đầu tiên anh và cô làm trong lúc bệnh, lần nào cô cũng yếu ớt đến mức chỉ có thể mềm nhũn chân tay nằm dưới thân anh.
Cô có thể cầu xin anh dừng lại, nhưng trong một thời gian dài cô lại không làm như vậy.
Bởi vì anh thực sự sẽ dừng lại và giúp cô nhớ lại những gì đã xảy ra vào thời điểm đó.
Làm lại lần nữa, để cơ thể cô quen với việc trả ơn vô tận mà cô đã hứa.
Tiếng kêu dần dần yếu đi, nhưng những âm thanh chói tai ngày càng dữ dội hơn, đâm đến mức mông nhỏ của cô lúc lên lúc xuống.

⬅ Trước Tiếp ➡