⬅ Trước Tiếp ➡
Cố Vi Lan nghiêm túc nghe Khu trưởng Du giới thiệu một lúc, sau đó cô chợt liếc mắt nhìn về phía vườn trái cây rồi thuận miệng hỏi “Bên này có trồng quả ác ma không?”
Ứng Ngộ vốn là Biến thể Mị Ma, anh phải định kỳ dùng quả ác ma tươi để bổ sung năng lượng tinh thể trong cơ thể. Lần này ở lại Tinh cầu Tư Phổ cũng không ngắn ngày, cô bắt buộc phải xác nhận nguồn cung quả ở đây có ổn định hay không.
Khu trưởng Du gật đầu đáp ngay “Có, khu vườn phía trong chuyên trồng giống quả ác ma, lúc nào cần cũng có thể hái.”
Sau đó, Cố Vi Lan tiếp tục hỏi Khu trưởng Du vài câu liên quan đến sinh hoạt trong trang viên. Sau khi nhận được lời bảo đảm chắc chắn thì cô mới yên tâm để ông ta rời đi.
Trang viên ở chỗ này là kiểu nhà hai tầng, chính giữa có một sân vườn nhỏ. Khi Cố Vi Lan vừa bước vào đã thấy Ứng Ngộ đang đứng tựa lên lan can cầu thang, dáng vẻ như đang thị sát chỗ ở tạm thời.
Cô cũng không buồn để ý đến anh mà đi thẳng vào phòng ngủ của anh để kiểm tra sơ lược, sau đó đi luôn sang phòng tắm, chủ động mở nước nóng chuẩn bị sẵn cho anh.
Chờ nước vừa ấm, Cố Vi Lan vừa định đứng dậy xuống lầu báo cho Ứng Ngộ biết thì khi cô vừa quay người lại đã suýt nữa hồn vía lên mây.
Ứng Ngộ không biết đã đứng ở cửa phòng tắm từ khi nào, anh im lặng như ma quỷ đang đứng nhìn cô nãy giờ. Cố Vi Lan lúc đó vẫn còn trong tư thế nửa ngồi cạnh bồn, quân phục đang ôm sát người, dáng người cao gầy lộ ra từng đường nét rõ ràng đến mức không thể che giấụ
Ánh mắt Ứng Ngộ dừng lại trên người cô thêm một giây, chờ đến khi cô phản ứng xong mới lười nhác dời tầm nhìn đi chỗ khác, thong dong hờ hững gọi một tiếng “Trợ lý Cố.”
Cố Vi Lan hơi cau mày “Ừm?”
Ứng Ngộ thì đáp bằng một giọng cực kỳ thản nhiên như thể đang hỏi xin một tờ giấy ăn “Tôi muốn ăn kẹo.”
“…”
Ý thức được ngay lập tức đây lại là dấu hiệu hội chứng lệ thuộc cảm xúc bằng miệng của Ứng Ngộ bắt đầu rục rịch, trong đầu Cố Vi Lan liền hiện lên hình ảnh đêm đó anh cứ cắn ngón tay cô mãi không buông. Cảnh tượng đó khiến da mặt cô nóng lên một cách vô thức.
Để tránh không khí lúng túng tiếp tục kéo dài, cô nhanh chóng chủ động lùi ra khỏi phòng tắm, vừa đi vừa giữ giọng đều đều không lên không xuống “Kẹo tôi để trong ba lô, Quan chỉ huy cứ tắm trước đi, để bây giờ tôi xuống lấy cho.”
Ứng Ngộ nhìn cô một cái sau đó bình thản gật đầu nói “Được,” rồi cũng quay người đi vào phòng tắm.
Cố Vi Lan thì xuống lầu lấy kẹo lên để sẵn trong phòng anh, sau đó tiện thể ghé bếp xem qua. Trong bếp đã chuẩn bị sẵn mấy loại rau củ tươi đơn giản, tuy không phong phú như ở chủ tinh, nhưng tạm thời thì cũng đủ nấu được một bữa cho ra hồn.
Đến khi Ứng Ngộ tắm xong đi xuống thì cô cũng vừa vặn bưng bữa tối ra, còn thuận miệng giải thích thêm rằng bên này nguyên liệu hơi ít, nên chỉ có thể nấu tạm vài món thế này thôi.
So với mọi lần Ứng Ngộ vẫnhay bắt bẻ khi ăn, lần này anh lại bất ngờ chẳng nói gì, nghe cô giải thích xong thì chỉ lười biếng “Ừ” một tiếng, như thể chẳng còn dư sức để hạnh hỏi ai cả.
Ăn tối xong, vì mai còn phải dậy sớm làm việc nên cả hai đều nhanh chóng trở về phòng nghỉ ngơi.
Cố Vi Lan đã di chuyển suốt một ngày trời, cô cũng mệt mỏi thật sự, sau khi tắm rửa xong thì cũng lên giường ngủ luôn.
Khoảng m lúc nửa đêm, Cố Vi Lan bất chợt lờ mờ nghe thấy một tiếng gõ cửa. Ban đầu cô còn tưởng mình nằm mơ, mãi cho đến bừng tỉnh khi mở mắt ra, theo hướng phát ra âm thanh nhìn về phía cửa thì cô mới xác định là thật sự có người đang gõ phòng mình.
⬅ Trước Tiếp ➡