⬅ Trước Tiếp ➡
Cố Vi Lan không phải đồ ngốc, đương nhiên cô hiểu câu ấy là lời hẹn gặp lại.
Nhưng nhìn ra ngoài thấy nhóm người mặc quân phục sắp sửa tiến vào đến nơi, cô chỉ đành nhắm mắt gật đầu đồng ý, sau đó lập tức vội vàng rời đi.
Mãi đến khi đã ngồi trên chiến hạm rời khỏi khu dân cư, Cố Vi Lan vẫn cảm thấy như vừa trải qua một giấc mộng, đến bây giờ chân cô vẫn còn chưa kịp chạm đất.
Như vừa nhớ ra điều gì, cô không nhịn được mà quay sang hỏi phi công bên cạnh “Trước khi đưa chiến hạm vào An Thành, các anh có xin phép trạm kiểm soát không?”
Phi công khựng lại, sau đó hơi chột dạ đáp “...Không, là Quan chỉ huy trực tiếp ra lệnh cho chúng tôi lái thẳng vào.”
“...”
Cố Vi Lan cạn lời.
Nghe xong lời đó, Cố Vi Lan chỉ cảm thấy đầu mình càng thêm ong ong. Chiến hạm bay nhanh như chớp, chưa đầy vài phút đã hạ cánh ngay ngắn trước biệt thự nhà họ Ứng.
Cô vừa bước vào cửa, người máy Già La đã xuất hiện, nhanh nhẹn đưa giày cho cô và nói “Bác sĩ Cố, chủ nhân đang đợi cô ở thư phòng trên lầụ”
Cố Vi Lan cố gắng giữ lại chút lý trí còn sót, bước tới trước cửa thư phòng, gõ cửa
“Quan chỉ huy.”
“Vào đi.”
Cố Vi Lan đẩy cửa bước vào.
Không có cô bên cạnh hầu hạ, người nào đó đến mặc quân phục cũng làm không xong. Trên người anh ta chỉ đang khoác đại một chiếc áo len xám trắng kiểu nghỉ ngơi ở nhà, sống mũi cao gác hờ một cặp kính gọng vàng, trông cứ như đang cosplay một vị học giả lười biếng. Trước mặt anh là quang não đang mở, trên bàn bừa bộn toàn là tài liệu chồng chất.
Ứng Ngộ nhìn thấy cô vào thì khẽ nhấc kính lên, liếc mắt nhìn cô một cái rồi lại cúi xuống, mặt không cảm xúc tiếp tục đọc văn kiện.
Thấy vậy, Cố Vi Lan đành bước tới trước bàn đọc sách sau đó kiên nhẫn mở miệng “Quan chỉ huy vẫn chưa tìm thấy chiếc đồng hồ kia sao?”
Ứng Ngộ trông vẫn không vui vẻ gì cho lắm, an chỉ hờ hững “Ừm” một tiếng, mắt không thèm rời màn hình, cũng chẳng có ý định ngẩng đầu lên nói chuyện với cô.
“Để tôi đi tìm thử đồng hồ cho anh.” Cố Vi Lan nói xong thì quay người đi thẳng về phía phòng ngủ của anh.
Cô men theo vị trí lần trước anh nói, kéo mạnh ngăn tủ đầu giường ra, lật mấy tờ hợp đồng phía trên. Quả nhiên, chiếc hộp đồng hồ kia vẫn nằm yên ổn bên trong, như chưa từng bị ai động đến.
Cố Vi Lan có cảm giác huyết áp mình sắp sửa tăng vọt. Cô cầm hộp đồng hồ quay lại thư phòng, mặt lạnh tanh đặt cái cộp một phát xuống bàn.
Ứng Ngộ cuối cùng cũng có chút phản ứng, anh bình thản ngẩng đầu lên, mở hộp ra kiểm tra rồi bình tĩnh nghiêm túc xác nhận với cô “Đúng là cái đồng hồ này.”
“Nó vẫn đặt đúng ngăn tủ mà tôi đã nói với Quan chỉ huy.” Cố Vi Lan lạnh giọng đáp.
“Ồ. Vậy à?” Ứng Ngộ thong thả đeo đồng hồ lên tay, động tác vẫn ưu nhã như mọi khi, như không hề cảm thấy mình có làm gì sai trái. “Tôi mở ra rồi mà không thấy, chắc tại Trợ lý Cố giấu kỹ quá.”
Khóe miệng Cố Vi Lan giật khẽ một cái. Thật muốn tặng ngay cho anh một cú vào gáy.
Anh lật qua hời hợt một cái nên không tìm thấy, thế là thành lỗi tại cô rồi à?
Vì đối phương là cấp trên nên Cố Vi Lan chỉ có thể đè cơn giận xuống, cô gượng gạo thốt lên một câu “...Vâng, sau này tôi sẽ chú ý hơn. Quan chỉ huy còn sắp xếp gì khác không?”
Ứng Ngộ tiện tay lật lật lịch trình bên cạnh, sau đó anh thản nhiên nói “Tôi muốn đến Tinh cầu Tư Phổ công tác.”
Lịch trình này rõ ràng không khớp với kế hoạch nghỉ phép mà Cố Vi Lan đã nhận được trước đó.
Cô cau mày hỏi lại “Đây là thay đổi đột xuất sao?”
“Ừ.” Ứng Ngộ lười nhác kéo dài âm cuối “Tổng thống Liên bang muốn lập trạm trung chuyển ở Tinh cầu Tư Phổ.”
⬅ Trước Tiếp ➡