Lúc cầm lên còn phát ra tiếng khi bị đong đưa, bên trong là chất lỏng.
Bên ngoài chỉ dùng bút màu đen ghi bừa một chữ Q viết hoa, còn dán một tờ ghi chú.
Tần Nhiễm xé ghi chú xuống, bên trên viết một chuỗi ký tự lung tung rối loạn, người khác nhìn chỉ thấy một đống ký hiệu lộn xộn, cô nhìn một lúc lâu mới ném sang một bên.
Trong tay chỉ cầm chai nhựa màu trắng, nghiêng đầu nhìn Trần Thục Lan liếc mắt một cái, rối rắm một lát xong vẫn nhét lại vào túi.
Không lâu sau, thím Trương đi lên gõ cửa.
"Ông chủ và cậu chủ đã về, đang ở dưới tầng, muốn gặp hai người."
**
Dưới tầng, Lâm Kỳ và Lâm Cẩm Hiên đang nhỏ giọng nói chuyện.
Dù sao cũng là muốn mang thêm một đứa con gái trở về, Ninh Tình không có gan mà tự tiện làm chủ, từ lúc ở trung tâm y tế đã gọi điện thoại cho Lâm Kỳ.
"Nghe nói tạm nghỉ học một năm, ở trường học cũ bị ghi lỗi rất nặng, là một đứa cứng đầu, xin vào Nhất Trung có chút khó." Lâm Kỳ nghĩ đến lời nhờ vả của Ninh Tình, lo lắng cau mày.
Ông ta vốn cho rằng Tần Ngữ ngoan như vậy, chị của nó cũng không kém là bao, lúc ấy cũng không hỏi nhiều.
Bây giờ cũng thật phiền toái, nhà họ Lâm còn chưa từng có ai lý lịch xấu như vậy.
Vẻ mặt Lâm Cẩm Hiên hờ hững, một tay dặt trên sô pha, nghiêng đầu ấn di động có vẻ như đang nói chuyện phiếm cùng ai đó.
Lúc Lâm Kỳ nói chuyện, thậm chí anh ta đến đầu cũng không ngẩng lên, không hề có chút hứng thú nào với
Vị này chính là đại gia
Nhà họ Lâm là gia đình có địa vị cao quý trong thành phố Vân, ngược về quá khứ đến ba thế hệ cũng đều có chút danh tiếng ở thành phố này.
Lâm Kỳ năm nay chưa đến 50, không có dáng vẻ phúc hậu giống như những người ở tuổi này, còn có thể mơ hồ nhìn ra phong cách hồi trẻ, điềm đạm nhã nhặn, cặp mắt dưới gọng kính tơ vàng kia lúc lơ đãng thường lộ ra sự sắc bén do lăn lộn lâu ngày trên thương trường mà có được.
Ninh Tình có thể gả cho Lâm Kỳ, đến Tần Nhiễm cũng cảm thấy bà ta may mắn.
Lâm Kỳ cầm điếu thuốc trong tay, nghĩ một chút lại buông: "Tiểu Tình đã nói về Nhiễm Nhiễm với con, mẹ yên tâm, chuyện này con đã cho người đi sắp xếp rồi."
Trần Thục Lan là một người dân quê, không có nhiều văn hóa, lần đầu tiên đến một căn nhà tràn đầy vẻ sang quý thế này, chân tay luống cuống đến có chút hoảng.
Mặc dù thái độ của Lâm Kỳ đối với bà rất tốt, bà vẫn thấy có chút không tự nhiên.
Lâm Kỳ cảm nhận được, chỉ cười uống trà cùng Trần Thục Lan, ngẫu nhiên nói vài câu để cho bà khỏi xấu hổ, cùng chờ Ninh Tình trở về.
Sống lưng Tần Nhiễm dựa trên sô pha, lười biếng ấn di động, hẳn là đang chơi game.
Ngón tay cô tinh tế xinh đẹp, dưới ánh nắng xuyên thấu qua cửa sổ sát đất mà tiến vào kia, trắng vô cùng.
Cô cúi thấp đầu, từ góc độ của Lâm Cẩm Hiên vừa lúc có thể nhìn thấy lông mi cong dài của cô hơi rung động.
Dường như là cảm giác được anh ta đang nhìn trộm, đối phương chậm rì rì ngẩng đầu.
Tròng mắt sạch sẽ trong trẻo, đáy mắt không hề có lo âu thấp thỏm như Trần Thục Lan.
Bình tĩnh giống như một hồ nước lạnh, đen nhánh sâu thẳm.