Thân thể nóng bỏng dán lên lưng cô, cúi đầu gặm cắn phía sau cổ, giọng khàn khàn: "Anh muốn vào từ phía sau.."
Chờ tới khi Giang Miểu được ôm ra khỏi phòng tắm, người chỉ còn sót lại chút lý trí.
Quân nhân a, thể lực với lực kéo dài đương nhiên phải hơn người bình thường. Anh luôn có thể làm ra đủ loại tư thế kỳ lạ, mang cô một đợt thêm một đợt lên đỉnh, khiến cô đánh mất thần trí trong khoái cảm vô tận, thẳng đến khi khinh dễ cô chỉ còn lại một hơi, anh mới cảm thấy mỹ mãn bắn vào trong cơ thể cô.
Thân thể Kỷ Viêm cường tráng, có thể dễ dàng bế bổng cô, mặc cô dính trên người mình tác quái..
Cô chôn mặt trong hõm vai anh, nhẹ giọng gọi: "Kỷ Viêm."
Anh dùng một tay gối đầu, giọng nói trầm khàn, đượm hơi thở xuân sắc, "Ừ."
"Anh đừng để bị thương."
Anh cong môi, đồng ý với cô, "Được."
Cô im lặng một lát, lại bỏ thêm một câu, "Cũng không cho phép chết."
"Không dám chết.."
Anh trấn an xoa đầu cô, khó có khi có tâm tình cùng cô trêu đùa, "Sợ chết rồi, em sẽ tái giá."
Giang Miểu tức giận véo cơ bắp cứng rắn bên hông anh, "Anh nói bậy bạ.."
Anh cười nhẹ, dịu dàng xoa lưng cô, như đang dỗ đứa nhỏ ngủ, nhưng cô lại cố tình không yên tĩnh, bò lên, tìm được môi anh, trộm hôn.
Vốn chỉ định trộm hôn một cái giải thèm, không ngờ lại bị anh gắt gao đè cái ót, đầu lưỡi linh hoạt, nóng hổi triền miên, mút cô mềm cả người.
Thật lâu sau, Kỷ Viêm mới lưu luyến buông cô ra, sờ mặt cô, "Ngủ đi.."
Hơi thở của cô dần nhẹ nhàng, an ổn ngủ bên cạnh anh.
"Ngủ ngon."
Lại một đêm tuyết rơi.
Sáng sớm, tiếng chuông báo thức đáng ghét đúng giờ vang lên, làm người khác hận không thể ném nó ra ngoài cửa sổ.
Giang Miểu vẫn còn buồn ngủ, lung lay cố gắng ngồi dậy, lại đợi thêm năm phút, đầu óc vẫn cứ mơ hồ.
Trên giường chỉ còn lại một mình cô, cô cũng đã quen với cảnh tượng này, vẻ mặt thản nhiên xoay người xuống giường.
Cả căn nhà to dùng, ngoài trừ tiếng dép lê loẹt quẹt trên sàn nhà, bốn phía yên tĩnh đến đáng sợ.
Rửa mặt xong, cô đi qua phòng khách, muốn xuống phòng bếp rót nước uống. Khi đi ngang qua bàn ăn, cô bỗng nhiên dừng lại, tiện tay cầm lấy tờ giấy trên bàn.
Là chữ của anh, nét bút nước chảy mây trôi, nội dung đại khái là anh lại bị lãnh đạo gọi đi công tác gì đó.
"Bữa sáng trong tủ lạnh, em để bánh bao với sữa đậu nành vào lò vi sóng quay nóng 2 phút, thanh long anh cắt xong rồi để trên bàn cơm, trời lạnh, ra khỏi nhà nhớ quàng kỹ khăn quàng cổ, đội mũ, đi giày, mặc nhiều một chút."
Giang Miểu buông tờ giấy, nhìn cái đĩa trắng sứ đang đựng những miếng thanh long đã được cắt nhỏ vừa miệng, cô cầm một miếng, đưa lên miệng, tinh tế nhấm nháp, vị trái cây thơm ngọt mềm mại lan tỏa trong khoang miệng, ngọt tới tận tim.
Cô cười ngọt như mật, lấy di động nhắn cho anh một tin trên WeChat. Biết rõ anh cơ bản không cần những thứ này, nhưng vẫn không nhịn được muốn biểu đạt tâm ý của mình. Cô gửi một sticker chú heo làm nũng, nhìn chằm chằm di động, cười ngây ngô một mình.