Trên bàn cơm trò chuyện rất vui vẻ, bỏ đi thân phận đối tượng xem mắt, hai người ở chung càng nhẹ nhàng. Lúc ăn cơm xong, mẹ Giang đột nhiên gọi điện tới, nói bà ngoại cao huyết áp đang nằm viện, giục cô nhanh chóng đến bệnh viện.
Giang Miểu vội vàng thanh toán, Lý Dục thấy cô tâm thần không yên, tốt bụng đưa cô đến bệnh viện.
Cô lo lắng cho sức khoẻ bà ngoại, vừa qua cổng bệnh viện liền hoảng sợ, nghiêng ngả lảo đảo tìm đến khu chữa bệnh, qua bao vất vả mới tìm được phòng bệnh của bà ngoại, cửa phòng không đóng chặt, cô vừa muốn đẩy cửa vào, liền nghe thấy tiếng bà ngoại kích động đập giường hét to.
"Hôm nay nếu không phải thằng bé Giang Mục đến tặng đồ, trong lúc vô ý nói ra việc này, mẹ còn không biết con gái mình nuôi lớn dạy dỗ, lại ác độc như vậy, ngay cả một người phụ nữ mắc bệnh cũng không buông tha, con làm như vậy, ba con ở dưới chín suối làm sao đối mặt cha mẹ Kỷ Viêm?"
Bà ngoại càng nói càng lớn tiếng, hô hấp dồn dập, "Hôm nay con phải nói rõ ràng, chuyện mẹ Kỷ Viêm tự sát, rốt cục có liên quan đến con không? Có phải con dùng ngôn ngữ kích thích cô ta?"
Cửa đột nhiên bị đẩy ra, Giang Miểu vẻ mặt kinh ngạc đứng lặng trước cửa, ánh mắt dại ra nhìn bà ngoại tức tới đỏ mặt, tầm mắt chậm rãi di chuyển đến trên người mẹ Giang.
Mẹ Giang đứng dậy, thần sắc kinh hoảng, "Miểu Miểu."
Cô bước vào, miệng lẩm bẩm, thất hồn lạc phách, "Mẹ, lời vừa rồi của bà ngoại là có ý gì?"
"Miểu Miểu, việc này không phải như cháu nghĩ đâu.."
"Mẹ Kỷ Viêm qua đời?"
Giang Miểu ngơ ngác nhìn bà ngoại, giọng nhẹ như lông vũ: "Chuyện xảy ra khi nào?"
(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~
Edit: Tiểu Y Y
Bà ngoại thở dài, ánh mắt buông xuống, không biết nên bắt đầu giải thích từ đâu.
Sau khi biết mẹ Kỷ Viêm đột nhiên qua đời, bà liền cảm thấy kỳ quái, người đang yên lành trong viện điều dưỡng, sao tự nhiên lại uống thuốc tự sát, bà nghiêm túc hỏi Kỷ Viêm, thái độ của anh luôn là muốn nói lại thôi hoặc nói sang chuyện khác, bà chưa từng nghĩ việc này lại có quan hệ với con gái mình.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Tuy nói bà luôn không tán đồng với cách mẹ Giang xử lý mọi chuyện, nhưng cũng không ngờ, con gái mình lại điên cuồng như vậy, vì khống chế hôn nhân của Giang Miểu, lại xuống tay với một người bệnh tay trói gà không chặt.
Việc này cũng may Kỷ Viêm không truy cứu, bằng không chắc chắn mẹ Giang phải vào cục cảnh sát, khó thoát khỏi cái danh người hiềm nghi.
Giang Miểu thấy bà nửa ngày không nói lời nào, gấp đến độ chảy nước mắt, "Bà ngoại."
"Cuối tháng trước."
Vành mắt Giang Miểu hồng hồng, "Vì sao không ai nói cho cháu?"
Cuối tháng trước, không phải là đợt lễ Giáng Sinh đó sao?
"Bé cưng."
Bà ngoại đau lòng, nhưng vẫn cố cười, "Chuyện của người lớn, cháu đừng quá lo lắng, chờ xử lý xong, Kỷ Viêm sẽ tự mình nói cho cháu nghe."
Giang Miểu khóc không nổi, "Anh ấy sẽ không!"
Xảy ra chuyện gì cũng không nói cho cô, biến cô thành đồ ngốc, vĩnh viễn là người biết cuối cùng.
Giang Miểu nhớ lại đôi mắt anh luôn có tia do dự thâm trầm, cô biết, anh nhất định lừa cô chuyện gì đó, nhưng vì sao?