⬅ Trước Tiếp ➡
Khổng Hi Văn bị trói tới hơi chân mỏi nhừ, đến sáng hôm sau Liễu Nguyệt mới chú ý mà sang cởi trói cho cô. Vết thương trên người cũng đã tương đối khép miệng lại.
"Tiểu sư muội, sư huynh dẫn muội đi xem xung quanh." Liễu Nguyệt đích thân sửa mặt, thay cho Khổng Hi Văn một bộ quần áo thật đẹp. Tóc còn được vấn lên rồi cài hai quả bông nhỏ đáng yêụ
Khuôn mặt vẫn có chút gầy nhưng đã lộ ra chút sức sống.
"Sư huynh, Hi Văn còn chưa ăn sáng." Hôm qua A Ly tỷ tỷ dặn cô khi tỉnh dậy phải rung chuông để cô ấy mang điểm tâm sáng tới.
"Không cần, sư huynh đưa muội ra ngoài ăn" Liễu Nguyệt xua tay, không bận tâm đến.
"Như vậy A Ly tỷ tỷ sẽ tức giận đó." Từ lúc Khổng Hi Văn đến đây, A Ly là người đầu tiên lo lắng cho cô. Cô không muốn làm phật ý nàng ấy.
"Không cần bận tâm." Liễu Nguyệt cười một tiếng, cúi xuống hôn lên cái mái nhỏ của Khổng Hi Văn. "Phải không?"
"Tiên tử, không cần lo lắng." A Ly ở bên ngoài hai chân đã run cầm cập, tɾong lòng khóc sớm đã thành suối. Nói vọng vào một câụ
Tiên tử có thể đừng ngoan ngoãn nghe lời như vậy có được hay không.
Liễu Nguyệt sau đó hiên ngang bế Khổng Hi Ván xuống nhân giới. Người tu tiên hầu như không còn ăn uống, vì vậy núi Vấn Thiên Môn căn bản không có đồ ăn.
Nếu không phải hắn có thú vui ăn uống, hôm qua Khổng Hi Văn không chừng còn phải nhịn đói.
Bởi vì đại hội tỉ võ vẫn còn tiếp tục diễn ra, nhân giới vẫn vô cùng nhộn nhịp.
Khổng Hi Văn vì vẫn còn ám ánh chuyện hôm đó mà cả đường đều kéo kéo núp núp sau lưng Liễu Nguyệt.
"Đừng sợ, sư huynh đưa muội đi ăn đồ ngon" Liễu Nguyệt đưa Khổng Hi Văn đến Vạn Hoa Lầụ Nơi đây là tửu lâu lớn.
Không chỉ trồng đến trăm loại hoa quý, mà hương vị đồ ăn còn là loại nhân gian khó tìm được.
Vừa thấy Liễu Nguyệt tiến vào, ông chủ đã đon đả ra chào hỏi " Liễu tiên quân, ngài lại đến rồi, để lão nô sai hạ nhân chuẩn bị phòng riêng."
Liễu Nguyệt không đáp lời ông ta, trực tiếp tiến thẳng vào.
"Cô bé này là..." Trưởng quầy nhìn lấy cục bông nhỏ bám dính lấy Liễu Nguyệt.
"Chào ông, tôi là sư muội của Liễu sư huynh." Khổng Hi Văn nhút nhát, trốn sau tà áo Liễu Nguyệt trả lời lý nhí.
"Tiên tử là lần đầu tới đây sao? Mau vào, mau vào, đừng bận tâm đến lão nô. Lão nô đi chuẩn bị đồ ngon cho hai vị" Vừa dứt lời ông ta khoát tay, để một cô nương xinh đẹp tới dẫn bọn họ đi. Bản thân ông ta thì đích thân lê thân hình ì ạch vào dặn dò phòng ßếp.

⬅ Trước Tiếp ➡