Ngay cả Hoắc Ninh Hi, cũng hưởng thụ sự nhiệt tình của Tống Thụy và Chu Mạn Lị.
Nhưng cô thì sao? Hoắc Ninh Hi không nhịn được nghĩ đến.
Ngay lúc này, từ trên lầu truyền tới tiếng bước chân, rất nhanh, một người đàn ông thân hình cao gầy từ tên cầu thang xoắn ốc đi xuống.
Tống Tĩnh Uyển thấy vậy đôi mắt sáng lên, lập tức đứng lên ngoan ngoãn gọi một tiếng, "Anh trai!"
Tống Vấn Xuyên nhàn nhạt 'Ừ' một tiếng, tầm mắt quét nhìn trong phòng khách, chân mày nhíu lại rất chặt mà mắt thường có thể thấy được.
"Mẹ, Tống Yểu Yểu đâu?"
Chu Mạn Lị đang đút nước trái cây cho Tống Tĩnh Uyển, nghe vậy liếc mắt, "Sao mẹ biết? Nha đầu chết tiệt kia gần đây không phải là xuất quỷ nhập thần sao?"
Tống Vấn Xuyên không hỏi lại, trực tiếp sải bước đi ra cửa.
Tống Tĩnh Uyển thấy vậy hai tay bên người nắm chặt thành quyền, trên mặt cô ta mỉm cười kêu lên: "Anh, anh có thể tới đây chút không? Em mang quà đến cho anh, muốn đích thân tặng cho anh!"
Giọng cô ta mềm nhũn, hơi mang theo sự lấy lòng.
Nhưng Tống Vấn Xuyên ngay cả đầu cũng không quay lại, giọng lạnh nhạt, "Để xuống đi, anh sẽ xem sau."
Dáng vẻ này, khiến hốc mắt Tống Tĩnh Uyển lập tức đỏ lên, "Nhưng em muốn tự tay tặng cho anh mà..."
Em là kẻ ngốc sao
Dường như Tống Vấn Xuyên không nghe thấy, đi thẳng ra ngoài cửa.
Chu Mạn Lị không nhìn được con gái bảo bối bị tủi thân, sắc mặt lúc này lại trầm xuống, "A Xuyên! Nhà còn có khách ở đây, buổi tối trễ như vậy mà con đi ra ngoài làm gì? Không nghe thấy em gái nói mang quà cho con sao?"
Tống Vấn Xuyên nhíu mày quay đầu, nước mắt Tống Tĩnh Uyển lưng tròng nhìn anh ta, hai tay nắm váy của mình, dáng vẻ mong đợi lại vừa đáng thương.
"Còn không qua đây?" Tống Thụy cau mày, ra lệnh.
"Anh..." Giọng Tống Tĩnh Uyển mang theo sự nức nở nhỏ giọng cầu xin.
Tất cả mọi người đều đang đợi một mình anh ta, môi mỏng của Tống Vấn Xuyên khẽ nhấp, đang lúc ấy thì, anh ta nghe được tiếng động từ ngoài cửa truyền tới.
Thiếu nữ nhỏ nhắn xinh xắn, đang kéo một chiếc vali to lớn 27 cm, động tác khó khăn chuẩn bị leo lên bậc thềm.
Anh ta lại cau mày, sải bước đi tới, giọng lạnh nhạt, "Tống Yểu Yểu, em là kẻ ngốc sao?" Xách không nổi không biết gọi người?
Tống Yểu Yểu đang kéo vali, đối diện liền nghe có người mắng mình là kẻ ngốc.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô xụ xuống nhìn sang, thanh niên mặc áo thun màu xám tro thông thường, tướng mạo có mấy phần tương tự với Chu Mạn Lị, lúc này đang không vui nhìn chăm chú vào cô.
Từ trong trí nhớ biết được, anh ta là con trai trưởng của nhà họ Tống, Tống Vấn Xuyên.
"Đưa vali cho anh, sao vụng về như vậy." Mặt anh ta tối sầm, giọng lạnh như băng.
Người Tống Yểu Yểu nghiêng một cái, né tránh tay của anh ta, liếc mắt nhìn anh ta, giọng còn lạnh lùng hơn so với anh ta: "Không cần."
Dứt lời, một tay cô dễ dàng xách vali với thể tích to lớn 27 cm, hai ba bước đi lên bậc thang, 'Bịch' một tiếng để trên đất.