⬅ Trước Tiếp ➡
Lương Hưng Văn nhìn thấy người tới có chút ngoài ý muốn, hắn nhíu mày, đứa nhỏ này sao lại tới công ty, hơn nữa trên tay còn xách theo hộp thức ăn "Cô đi xuống trước đi"
"Vâng, thưa chủ tịch" thư ký trang điểm tinh xảo xinh đẹp lạnh lùng, mặc váy ngắn bó mông màu đen, nghe theo chỉ thị của hắn, rời khỏi phòng rồi đóng cửa lại.
“Ba ba~ Con làm đồ ăn ngọt cho ba mang theo ăn ạ” Lương Hề nhìn người đàn ông sau bàn làm việc, giọng nói mềm mại vang lên, bộ dáng ngoan ngoãn nghe lời, cậu đặt nhẹ hộp thức ăn lên bàn, chạy chậm đến rồi nhào vào trong lòng người đàn ông, hai tay ôm cổ đối phương làm nũng nói: "Con nhớ ba ba quá đi~"
"Thằng nhóc này thiệt tình" Lương Hưng Văn có chút bất đắc dĩ xoa xoa tóc của cậu "Qua ghế sô pha bên kia ngồi đi"
"Con có làm bánh pudding, ăn rất ngon nha, chỉ là không biết ba có thích hay không nữa?" Lương Hề mở nắp ra, bánh pudding màu trắng sữa trang trí thêm xoài tươi, nhìn rất thèm ăn.
Lương Hưng Văn nếm thử một miếng, mùi vị có chút kỳ quái, nhưng hắn đành phải cố gắng khen: "Ăn ngon lắm, tay nghề nấu ăn của bảo bối không tệ"
"Bên trong còn bỏ thêm thứ ba ba thích nhất nữa đó." Lương Hề giảo hoạt nói, người đàn ông này buổi sáng hôm nay còn ngậm ép, ăn hoa huyệt của cậu gần ba mươi phút, bây giờ toàn bộ âʍ ɦộ của cậu vẫn còn đang sưng đỏ.
Lương Hề ngồi quỳ trên ghế sô pha bên cạnh đối phương, ngửa đầu làm nũng nói: "Ba ba tự mình đút cho con một miếng, con sẽ nói cho ba ba biết đó là gì"
Lương Hưng Văn đút cho cậu một miếng bằng chính chiếc muỗng mình đã ăn, nhìn đầu lưỡi đỏ tươi của đối phương đảo qua bánh pudding màu trắng, cổ họng hắn không hiểu sao siết chặt lại.
“Công thức siêu bí mật, không được phép nói ra ngoài.” Lương Hề nhìn thấy quả hạch bày trên bàn, bóc một viên ném vào trong miệng, vừa nhai rồm rộp vừa nói: "Ba ba... Con... Con... Hình như là... Bị nghẹn rồi" quả hạch có nhân nhỏ như vậy làm sao có thể kẹt ở trong cổ họng được cơ chứ, đây dĩ nhiên là trò ranh của cậu rồi.
Nhưng Lương Hưng Văn lại không nghi ngờ cậu ta, bưng nước trên bàn lên đút cho đối phương, lo lắng nói: "Lần sau chú ý một chút, mắc nghẹn lại làm hô hấp tắc nghẽn không phải chuyện để nói giỡn được đâu"
"Dạ con biết rồi, nhưng con còn muốn ăn thêm bánh pudding nữa~" Lương Hề khẽ cắn môi tỏ vẻ ủy khuất, bàn tay nhỏ bé nhẹ nhàng nắm lấy cánh tay lớn của đối phương, khẽ khàng nói: "Con muốn ba ba đút cho ăn cơ~"
“Được rồi, nào, há miệng ra"
Lương Hề nghiêng đầu né tránh bánh pudding trong muỗng của đối phương. Nhỏ giọng nói: "Cổ họng con đau quá, ba ba có thể dùng phương pháp khác để đút con không?”
Dùng cách khác để đút cho cậu? Lương Hưng Văn không hiểu phải làm kiểu gì, chẳng lẽ lại giống như trong phim truyền hình dùng miệng đút cho nhau, hắn nhìn người con trai ngây thơ trong sáng trong lòng mình, theo bản năng hỏi: "Ba dùng miệng đút cho con có được không?" Sau khi nói xong, không rõ vì sao trong lòng hắn lại mơ hồ có chút chờ mong chuyện tiếp theo sẽ xảy ra ngay sau đó.
"Được~" Lương Hề chính là muốn hắn chọn cách này, nghe thấy thế ngay lập tức ngoan ngoãn mở miệng ngẩng đầu lên, đầu lưỡi đỏ thẫm xinh đẹp lộ ra bên ngoài.
Lương Hưng Văn nhìn bộ dạng này của đối phương, rất giống yêu tinh hút máu người, nếu như người này không phải con trai của mình, hắn nhất định sẽ dùng nướ© ŧıểυ rót lớn cái bụng nhỏ của đối phương, đánh dấu để ký hiệu làm người của mình.
⬅ Trước Tiếp ➡