⬅ Trước Tiếp ➡
Lương Hưng Văn nhìn cảnh tượng trước mắt mình, trong lòng hối hận không thôi. Đây là con trai ruột của hắn, vậy mà sao hắn lại có thể làm ra loại chuyện không bằng súc sinh như thế này, dám dùng miệng lén lút uống nước da^ʍ của con trai mình! Nhưng chỉ cần vừa nghĩ tới mùi vị mất hồn kia, lại ước gì mỗi ngày đều có thể ngậm lấy hoa huyệt dâʍ đãиɠ của con trai trong miệng mình.
Lương Hưng Văn lúc đứng dậy, cả gương mặt đỏ lên như quả hồng, tóc cũng bị nước da^ʍ của Lương Hề làm cho ướt sũng, dưới thân cương cứng bị đáy quần chèn ép hết sức khó chịu, hắn nhìn lên trên tủ đầu giường đang treo một cái qυầи ɭóŧ nhỏ, không khống chế được du͙© vọиɠ của bản thân mình, lập tức cầm lấy qυầи ɭóŧ bọc quanh dươиɠ ѵậŧ của mình, ma sát nhanh tay lên xuống, hô hấp dần trở nên dồn dập hơn, thở hổn hển.
Lương Hề cố ý nghiêng người để ngực lớn của mình cọ lên ngực đối phương, khe ngực sâu thẳm quyến rũ cái người đang khom lưng xoa bóp gậy thịt. Đôi mắt Lương Hưng Văn đỏ bừng lên, hắn ngồi xổm xuống, đầṳ ѵú mập mạp đang ở sát bên cạnh mình, nhưng hắn lại không muốn làm sai thêm điều gì nữa, cố gắng kìm nén du͙© vọиɠ trong lòng, hô hấp gấp gáp, động tác của tay cũng tăng nhanh, không bao lâu sau một dòng tϊиɧ ɖϊ©h͙ nóng bỏng lập tức bắn vào qυầи ɭóŧ bằng bông mềm ở trong tay hắn.
Hắn nhìn người đang ngủ say trên giường, khom lưng dùng hoa huyệt của đối phương, nơi non mềm vừa bị động chạm quá mức, tạm thời không có cách nào khép chặt lại được như ban đầu. Hắn dụi qυყ đầυ vào lau sạch tϊиɧ ɖϊ©h͙ ở trên đó, lại mặc cái qυầи ɭóŧ ướt đẫm tϊиɧ ɖϊ©h͙ vào cặp mông tròn mập mạp no đủ của đối phương, sau đó mới đi ra khỏi cửa.
Lương Hưng Văn tin tưởng đối phương sẽ không suy nghĩ nhiều, một thằng nhó mới mười lăm tuổi thì có thể biết cái gì được cơ chứ, mà việc hắn không biết chính là, Lương Hề sau khi hắn đi rồi mới mở hai mắt vẫn luôn nhắm chặt ra.
“Có cái mùi gì lạ lạ trên người của ông thế hả? "Từ Quỳnh Nhã hoài nghi nhìn người đàn ông trước mặt mình, vô cùng nghi vấn, làm cái gì mà trên mặt và trên tóc đều dính nước hết thế kia?
Lương Hưng Văn không để ý gì nhiều, giải thích với bà: “Nãy giờ chạy bộ nên đổ mồ hôi, cái mùi chắc cũng khó ngửi rồi.”
Đổ mồ hôi? Mồ hôi kiểu gì mà cái mùi lại kỳ quái như vậy? Từ Quỳnh Nhã có chút khó hiểu.
Nước tình của người song tính đa số đều có mùi thơm ngọt tanh tưởi, đặc biệt là loại nước da^ʍ chưa mất đi lần đầu của mình mà Lương Hề chảy ra, sao có thể so sánh với cái mùi nước da^ʍ của phụ nữ trung niên bình thường như Từ Quỳnh Nhã, Lương Hưng Văn có chút buồn cười, tuy rằng hắn rất yêu người vợ của mình, nhưng khắp nơi quanh âʍ ɦộ của đối phương phủ đầy lôиɠ ʍυ đen rậm rạp, mị thịt vừa vừa thâm đen, vừa lỏng lẻo, mùi vị khó ngửi vô cùng, mỗi lần làʍ t̠ìиɦ với nhau đều kết thúc rất vội vàng.
Lúc này hắn chợt nhớ tới mùi vị mà mình vừa nếm qua khi nãy, trong lòng lập tức nhớ nhung hoa huyệt của con trai mình, không biết ở bên trong đó có chật hay không, sâu hay không, âʍ đa͙σ của Từ Quỳnh Nhã rất nông, mỗi lần dù có dùng hết sức cũng chỉ có thể cắm vào phân nửa gậy thịt, làm cũng không tận hứng được, không biết hoa huyệt của người song tính có thể ăn hết toàn bộ nguyên cây dươиɠ ѵậŧ của hắn không?
⬅ Trước Tiếp ➡