⬅ Trước Tiếp ➡
Chẳng những mỗi ngày đều để mặt mộc, lại còn bắt đầu nỗ lực học tập.
Làm cho ba của cô, Lâm Tử Khang hết sức hài lòng.
Người của Vân Trạch làm việc rất nghiêm túc, lấy được cả những bức hình trước đó của Lâm Nhuế.
Những bức ảnh trước đây đều rất khủng khiếp.
Cô gái này đúng là một nhân tài.
Cô ấy có thể khoác trên mình rất nhiều trang phục của các nhãn hiệu lớn trên thế giới, nhưng tổng thể lại khiến cho người ta có ảo giác dường như bộ trang phục này mình đã từng nhìn thấy đâu đó trên Taobao rồi.
Trái lại hiện tại, trừ đồng phục, thì trang phục thường ngày đều cực kỳ thoải mái với quần jean áo phông kết hợp giày thể thao Bonwe.
Chưa kể, ngũ quan trên khuôn mặt của cô thực sự rất đẹp.
Nếu cô gia nhập giới giải trí ...
Vân Trạch đột nhiên dừng suy nghĩ này lại.
Anh đột nhiên không muốn một cô gái hoàn mỹ như vậy bị ô nhiễm bởi một bể nhuộm lớn như giới giải trí.
Tuy nhiên, anh lại hy vọng rằng cô có thể ở bên cạnh anh.
Mặc dù hiện tại là không thể vì cô vẫn phải đi học, nhưng trong tương lai thì sao?
Sau khi cô đã tốt nghiệp?
Vân Trạch nhẹ nhàng đỡ cái đầu luôn đau đớn, lâm vào trầm tư.
Lâm Nhuế sau khi hẹn thời gian gặp mặt với Vân Trạch xong liền làm thêm hai đề thi, sau đó tiến vào trong không gian Thất Bảo.
Ngay khi bước vào, cô bất ngờ bị Thất Bảo đập mạnh.
Cũng may lúc này cô có tu vi, thân thể so với trước tốt hơn nhiều nên cũng không đến mức bị chàng trai nhỏ đánh gục.
Lâm Nhuế trở tay sờ sờ đỉnh đầu mềm mại của Thất Bảo, mỉm cười nói: “Chúc mừng Tiểu Thất Bảo của chúng ta xuất quan.”
“Chủ nhân chủ nhân, tu vi của ta đã đột phá đến cấp đỉnh rồi!” Thất Bảo hưng phấn nói.
Kỳ thật năm đó Thất Bảo đi theo Lâm Nhuế, tu vi cũng đã đạt đến đỉnh thánh cấp rồi.
Chỉ chờ Lâm Nhuế phi thăng thành công, cậu liền có thể tấn chức đến Thần cấp.
Chẳng qua đáng tiếc, theo Lâm Nhuế độ kiếp thất bại, tu vi của Thất Bảo cũng lao dốc không phanh.
Nếu không phải lúc ấy A Hành kịp thời đuổi tới, chỉ sợ Tiểu Thất Bảo trước tiên cũng sẽ lâm vào ngủ say.
Lâm Nhuế nói với Tiểu Thất Bảo rằng cô đã tìm thấy A Hành, nhưng tình trạng thể chất của A Hành vào thời điểm này cực kì tệ .
Thất Bảo lập tức nói: “Sư phụ, tôi thấy cỏ thần tiên bạn trồng trên cánh đồng thuốc rồi, tử kim ô cũng đã sinh trưởng, trái cây long cổ tán cũng sắp được rồi!”
"Có thật không?"
Với vẻ mặt hạnh phúc trên khuôn mặt, Lâm Nhuế ngay lập tức chạy đến vườn dược.
Trái cây long cổ tán quả thật sắp chín, ngày mai hẳn là có thể luyện chế nguyên đan!
Tử kim ô cũng rất tốt, lá cây đều tím đến phát đen, thậm chí còn phiếm ánh huỳnh quang.
Thất Bảo hiểu vì sao Lâm Nhuế lại trồng long cổ tán.
Bởi vì ngay cả Lâm Nhuế cũng cần phải dùng đến nguyên đan, linh lực của thế giới này rất yếu.
Hơn nữa vừa rồi Lâm Nhuế cũng nói, thân thể A Hành không tốt, càng cần phải dùng đến nguyên đan.
Nhưng mà tử kim ô này.
Tiểu Thất Bảo nhìn chủ nhân của mình đội một chiếc mũ đặc biệt quấn chặt, định mở miệng.
Nhưng ngay sau đó bị đôi mắt lạnh thấu xương của Lâm Nhuế liếc qua, Tiểu Thất Bảo dứt khoát ngậm miệng, nuốt những lời nói định nuốt vào trong.
Cậu thay đổi đề tài nói: “Chủ nhân muốn luyện đan thì để ta đi tìm một cái lò luyện đan nhé. Ta hiện tại có thể luyện chế đan dược phàm cấp rồi.”
Nói xong, Tiểu Thất Bảo xoay người liền chạy, chân ngắn nhỏ nhưng chạy trốn lại nhanh.
Hơi lạnh quanh người Lâm Nhuế thu lại một chút, theo bản năng mà sờ lên đầu.
Gần đây vì việc không có tóc mà cô trở nên nhạy cảm, dễ cáu gắt.
Cũng may Tiểu Thất Bảo lớn lên bên cạnh Lâm Nhuế,  tự nhiên cũng hiểu được tính khí của cô.
Hơn nữa, chỉ cần suy nghĩ một chút là cậu cũng biết tóc của Lâm Nhuế vì sao lại thành như thế.
Thất Bảo không chỉ tìm được lò luyện đan cho Lâm Nhuế, hơn nữa còn giúp Lâm Nhuế đào tử kim ô đã lớn lên.
Cả đời bệnh tật ốm yếu
Trong lúc Thất Bảo thi triển linh lực, giúp Lâm Nhuế luyện đan thì Lâm Nhuế  khoanh chân ngồi ở bên cạnh làm đề toán học……
Bất tri bất giác, hai người đều có một loại cảm giác trở về với ngày xưa.
Chẳng qua lúc ấy là Thất Bảo luyện đan, còn Lâm Nhuế tu luyện.
Tiểu Thất Bảo cảm khái nói: “Haizz, thiếu A Hành.”
Lâm Nhuế im lặng gật đầu.
⬅ Trước Tiếp ➡