Khi Cát Giai Uyển đi vào Vũ Họa Phường cùng Dương Chấp, lúc vào cửa cô đã bị trật chân.
"Có nặng lắm không?"
Một cơn đau xuyên tim như bị dây thừng siết chặt cổ chân, Cát Giai Uyển nhíu mày, lắc lắc đầu: "Không sao đâu, vào thôi."
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về
truyensacfull.com
. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com. Bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở
Đã nói giúp đỡ Dương Chấp rồi, cô cũng không thể bỏ cuộc vào lúc này được.
Ánh mắt Dương Chấp lộ ra vẻ lo lắng: "Chỉ sợ bị thương đến xương cốt, nếu cảm thấy có chỗ nào không ổn thì nhất định phải nói với anh đấy."
Cát Giai Uyển ừ một tiếng, không bỏ quên cái tay đang duỗi ra của anh ta: "Cảm ơn."
Tay phụ nữ vừa mềm vừa trơn, trắng sáng như ngọc, ngay cả một vết chai cũng không có, chỉ vừa mới đặt lên mu bàn tay của mình thôi mà xém chút nữa Dương Chấp đã mềm nhũn nửa người rồi.
Thêm cả, từ khi anh ta theo đuổi Cát Giai Uyển tới nay đã được ba tháng thì cũng chỉ mới tiếp xúc thân thể với cô đúng một lần này thôi.
Cát Giai Uyển quá khó theo đuổi. Anh ta nghĩ như vậy không chỉ một lần.
Dầu muối không ăn, mềm cứng không ăn, cho dù anh ta làm gì, luân phiên bắn đạn [1] bọc đường cũng vậy, cố ý lạnh nhạt biến mất không thấy tăm hơi cũng thế, cô đều không xem là gì cả.
Giống như tảng đá.
Đương nhiên, cho dù là tảng đá, Cát Giai Uyển chắc chắn cũng là tảng đá xinh đẹp nhất.
Nếu không anh ta tốn biết bao nhiêu sức lực theo đuổi thì còn ý nghĩa gì?
Vũ Họa Phường là một hội sở tư nhân, xây dựng theo phong cách phủ đệ [2], đường vào là một chiếc cầu cổ [3], khu nhà to lớn và nguy nga, nghe nói buổi tối còn biểu diễn hí kịch, Cát Giai Uyển quan sát kỹ lưỡng, trên dưới đài được tách nhau bằng một cái hồ, chắc hẳn xem biểu diễn cũng không thấy rõ mặt người ta, chỉ có thể nghe tiếng.
[2] Phủ đệ: nơi ở của quan lại quý tộc hoặc địa chủ thời xưa
Không bị thương đến gân cốt, đi được vài bước thì cơn đau cũng chậm rãi dịu xuống, có điều mang giày cao gót nên chỉ có thể bước đi một cách khập khiễng, Cát Giai Uyển luôn có ảo giác mình đang chân cao chân thấp, cô chịu đựng suốt cả đường, cho đến khi đi qua hành lang mái hiên [4], mới nói: "Tôi gọi điện thoại cho bạn một chút."
Cô phải tìm người đưa giày cho mình, nếu như cứ tiếp tục chịu đựng như thế thì không sao cũng thành có sao mất.
Dương Chấp nhìn về phía chân cô theo bản năng: "Có phải đau lắm không?"
Cát Giai Uyển lắc đầu: "Không đau, nhưng chắc phải thay một đôi giày khác rồi."
Dương Chấp tỉnh ngộ, trách mình lúc nãy bị sắc đẹp mê hoặc, thế mà lại quên chuyện này. Anh ta mất bò mới lo làm chuồng lấy điện thoại ra, vừa gọi điện thoại cho trợ lý vừa nói: "Do anh sơ sót, anh sẽ kêu người đưa tới ngay."
Cát Giai Uyển suy nghĩ một hồi, cuối cùng cũng không từ chối.
Cô bị thương thế này vì việc công, cũng không cần phải ra vẻ vì một đôi giày làm gì.
Phòng ăn ở tận phía bắc của Vũ Họa Phường, rẽ trái rồi rẽ phải, phong cảnh ven đường độc đáo, tính bảo mật rất tốt, hai người dừng trước cửa phòng bao, Dương Chấp liếc mắt ra hiệu với Cát Giai Uyển.
📚 Truyện Đề Xuất Bạn Nên Đọc
Nam Nhân Ngọt Sâu
Sủng Em Đến Già
Chặt Quá Khiến Anh Điên
Một Tay Ôm Trái, Tay Kia Ấp Phải
Ước Định Dục Vọng Trong Lòng
Hợp Đồng Kết Hôn: Giám Đốc, Anh Đã Sẵn Sàng
Lén Lút Chiếm Đoạt: Tình Yêu Của Bạn
Trăm Chiêu Nũng Nịu Gợi Tình
Chất Kích Thích Của Vai Chính
Bị Anh Trai Giữ Dưới Thân
Ý Định Với Người Thân Cận
Sống Lại Cùng Không Gian: Bà Xã Đừng Ngổ Ngáo